
BẢN VĂN A GIUSE LÊ QUANG CHỦNG, S.J.
Giáo phận Phú Cường • 12/7/2026
BẢN VĂN A GIUSE LÊ QUANG CHỦNG, S.J.
Chuyển ngữ
Tập Viện Thánh Tâm — Dòng Tên 2011 MỤC LỤC
Tựa đề Linh Thao 17 Điều tiên định 17
Nguyên Lý và Nền Tảng....
TUẦN THỨ NHẤT Việc xét mình 19 Xét mình 20 Phương pháp xét mình chung - Xét mình hằng ngày .................... 24 Xưng tội chung và rước 25 Cuộc thao luyện thứ nhất: Suy gẫm về ba tội.......................--......---- 26 Cuộc thao luyện thứ hai: Về các tội 29
Cuộc thao luyện thứ ba ...
Cuộc thao luyện thứ bốn 32
Cuộc thao luyện thứ năm ..................................... 32
Những điều phụ thêm 34 TUẦN THỨ HAI
Tiếng gọi Vua Hằng 39
Ngày thứ nhất và cuộc chiêm niệm thứ nhất về Nhập Thể .......... 41
Cuộc chiêm niệm thứ hai: Về Giáng Sinh ........................................ 43 Cuộc chiêm niệm thứ ba: Phục niệm 45
Cuộc chiêm niệm thứ tư: Phục niệm 2 45 Cuộc chiêm niệm thứ năm: Áp dụng ngũ quan .......................... ..- 45 Ngày thứ 48 Ngày thứ ba 49 Lời phi lộ về việc suy xét bậc sống. 49 Ngày thứ bốn: Suy gẫm về Hai Cờ Hiệu
Cũng ngày thứ bốn: Suy ngắm về Ba Mẫu Người 52 Ngày thứ 54 Ngày thứ Sáu...........................- 55 Ngày thứ 55 Ngày thứ 55 Ngày thứ 55 Ngày thứ 55 Ngày thứ mười 55 Ngày thứ mười hai ..................................... 55 Ba Bậc Khiêm Nhường.......................... 56
Lời phi lộ để làm việc lựa chọn....
Đặc tính của việc lựa 58 Về ba thì làm việc lựa chọn: 59 Cải thiện và canh tân đời sống và bậc 63
TUẦN THỨ BA
Ngày t
Cuộc c
Ngày thú
Ngày thú
Ngày t
Ngày t
Ngày t
Ngày thú
Những quy tắc để tự chỉnh đốn trong việc ăn 71 TUẦN THỨ BỐN
Cuộc chiêm niệm thứ nhất: Chúa hiện ra cho Đức Mẹ................... 75
Chiêm niệm để được tình yêu. 77
Ba cách cầu nguyện 80
Các mầu nhiệm của cuộc đời Đức Kitô 85
Bộ Nhận định thần loại thứ 107
Bộ Nhận định thần loại thứ 22 112
Quy tắc về bố thí
Ghi chú về bối rối 117
Những quy tắc để có cùng cảm nghĩ trong Giáo Hội ................ 119
Anima 124 HỊ 'CÁC CHÚ DẪN ĐỂ ĐEM LẠI MỘT SỰ HIỂU BIẾT NÀO ĐÓ VỀ LINH THAO VÀ ĐỂ CHO NGƯỜI CHO LINH THAO VÀ NGƯỜI NHẬN LINH THAO TÌM ĐƯỢC Ở ĐÓ SỰ GIÚP
dẫn thứ nhất. Qua từ ngữ “Linh Thao”, ta hiểu đó là mọi cách xét mình, suy gẫm, chiêm niệm, khẩu nguyện và tâm nguyện, và các việc thiêng liêng khác như sẽ nói sau. như đi đạo, đi bộ, chạy nhảy, là những việc tập luyện thể thao, thì cũng thế, gọi là “Linh Thao” tất cả những cách sửa soạn và chuẩn bị linh để loại bỏ những quyến luyến lệch lạc *và sau đó tìm kiếm ý Chúa trong cách xếp đặt cuộc đời nhằm mưu ích cho linh
mình.
[2] dẫn thứ hai. Người trình bày cho người khác một cách thức hay một trật tự để suy gãm hay chiêm niệm, phải thuật lại cách trung thành lịch sử về bài chiêm niệm hay bài suy gẫm đó, bằng cách tiến hành những điểm, nhờ vào việc giải thích ngắn gọn hoặc tổng quát. ?Vì một khi khởi từ một nển tảng xác thực về lịch sử, người chiêm niệm tự mình nghiền ngẫm và suy luận và tìm được điểu gì đó giải thích hay giúp cảm nghiệm hơn về lịch sử ấy, nhờ lý luận của mình, hoặc vì lý trí của họ được soi sáng bởi ơn Chúa, “họ tìm được hương vị và hoa trái thiêng liêng hơn là người cho Linh Thao giải thích và quảng diễn nhiều về ý nghĩa lịch sử. vì không phải nhờ vào sự hiểu biết nhiều, mà linh hồn được no nê và thỏa mãn, nhưng do cảm nghiệm và thưởng nếm các sự việc ở bên trong.
[3] !Ciú thứ ba. Trong tất cả các cuộc thao luyện thiêng liêng sau đây chúng ta dùng hành vi của trí hiểu để suy nghĩ và hành vi của ý chí để cảm mến, ?nên phải chú ý điểm này là khi vận dụng hành vi của ý chí để tâm sự bằng miệng lưỡi hay bằng tâm trí, với Chúa hay với các thánh, phải có thái độ cung kính hơn khi ta dùng trí hiểu để hiểu biết.
dẫn thứ bốn. Ta xác định những cuộc thao luyện sau đây được phân chia thành bốn tuần, tương ứng với bốn phần để
phân chia các cuộc thao luyện:
?tuẩn thứ nhất: suy xét và chiêm niệm về các tội lỗi;
thứ hai: về cuộc đời Đức Ki-tô Chúa chúng ta cho đến hết ngày rước lá;
*tuẩn thứ ba: về cuộc thương khó của Đức Ki-tô Chúa chúng ta;
thứ bốn: về sự sống lại và lên trời cùng với ba cách cầu nguyện.
nhiên điểu đó không có nghĩa là mỗi tuần phải kéo dài bảy hay tám ngày. °Vì có khi trong tuần thứ nhất, có người chậm gặp được điểu mình tìm kiếm, tức là lòng thống hối, sự đau đớn, nước mắt vì những tội lỗi mình. 5Lại cũng có những người mau lẹ hơn kẻ khác, và bị xáo động hoặc bị thử thách nhiều hơn bởi các “thần loại” khác nhau; ?bởi vậy, tuần lễ có khi phải được rút ngắn lại, có khi phải được kéo dài ra. Về các tuần sau cũng làm như vậy, bằng cách tìm kiếm mọi sự theo như để tài được để nghị cho. °Tuy nhiên các cuộc thao luyện sẽ kết thúc trong
khoảng ba mươi ngày.
dẫn thứ năm. Người nhận các cuộc thao luyện, sẽ được nhiều ích lợi, nếu bước vào với lòng quảng đại và sự hào hiệp với Đấng Tạo Hóa và Chúa mình, lên Ngài trót cả ý muốn và tự do mình, ?để cho Chúa Chí Tôn sử đựng chính mình cũng như mọi sự mình có hợp øới ý muốn cực thánh của Ngài.
l6] !Chú thứ sáu. Nếu khi người cho những cuộc thao luyện thấy người luyện tập Linh Thao không gặp biến chuyển thiêng liêng nào trong tâm hổn, như sự an ủi hay sầu khổ, cũng như không bị lay động bởi các thần loại khác nhau, ?thì phải hỏi họ nhiều:
Về các cuộc thao luyện, xem họ có làm đúng thời giờ đã được chỉ định không và làm thế nào.
3Về các điểu phụ thêm cũng vậy, hỏi xem họ có thi hành cẩn thận không. Phải hỏi cách riêng về từng điểu một.
#Về an ủi và sầu khổ được nói ở số 316 và 317, về các điểu phụ thêm ở số 73-90.
[7] !Chú dẫn thứ bảy. Nếu người cho các cuộc thao luyện thấy người nhận các thao luyện ấy bị sầu khổ và cám đỗ, thì không nên tỏ ra cứng cỏi và khắt khe với họ, nhưng phải tỏ ra dịu dàng và nhân từ, ?cùng khuyến khích cho họ can đảm và mạnh mế trong tương lai; bằng cách vạch cho họ biết những mưu mô của kẻ thù của bản tính loài người và giúp họ dọn mình sẵn sàng đón nhận an ủi sẽ đến.
[8] thứ tám. Người cho các cuộc thao luyện, tùy theo nhu cầu mà họ nhận thấy liên quan đến sầu khổ và mưu mô của kẻ thù, và liên quan đến an ủi nơi người nhận những thao luyện mà ?có thể trình bày cho họ những “quy tắc” thuộc tuần thứ nhất và thứ hai để giúp nhận biết các thần loại khác nhau, (số 313 và
328).
[9] dẫn thứ chín. Cần lưu ý khi người tập luyện đang tập những cuộc thao luyện của tuần thứ nhất, nếu họ không phải là người thành thạo trong đàng thiêng liêng và bị cám dỗ một cách thô thiển và số sàng, 2chẳng hạn chước cám dỗ bày cho họ thấy những cản trở đối với sự tiến lên trong đàng phụng sự Chúa, như những đau khổ, sự hổ thẹn và sợ hãi bởi hư danh phàm tục xúi bẩy. cho các cuộc thao luyện không nên nói cho họ về những quy tắc “về các thần loại khác nhau” thuộc tuần thứ hai. #Vì những quy tắc thuộc tuần thứ nhất làm ích cho họ bao nhiêu thì những quy tắc thuộc tuần thứ hai sẽ làm hại cho họ bấy nhiêu, bởi đây là vấn để quá tỉnh tế và quá cao siêu mà họ không thể hiểu được.
[H0] đẫn thứ mười. Khi người cho các cuộc thao luyện thấy người nhận các cuộc thao luyện bị quấy nhiễu và cám dỗ dưới hình thức sự thiện, đó là chính lúc phải trình bày cho họ những quy tắc thuộc tuần thứ hai như đã nhắc tới ở trên. ?Vì thường thường thù địch loài người hay cám dỗ dưới dạng sự thiện khi người luyện tập đang ở trong đời sống “quang minh“ (vita illuminativa), tương ứng với những cuộc thao luyện thuộc tuần thứ hai °hơn là trong đời sống “thanh luyện” (vita purgativa), tương ứng với những cuộc thao luyện thuộc tuần thứ nhất.
!Chú dẫn thứ mười một. Khi luyện tập các cuộc Thao Luyện của tuần thứ nhất, người nhận các cuộc thao luyện sẽ được nhiều ích lợi nếu không biết gì về những việc phải làm trong tuần thứ hai. ?Trái lại, họ phải chú tâm thao luyện trong tuần thứ nhất để đạt được kết quả mình tìm kiếm, như thể không hi vọng tìm được điểu gì tốt hơn trong tuần thứ hai.
[l2] dẫn thứ mười hai. Người cho các cuộc thao luyện phải cẩn thận nhắc bảo người nhận các cuộc thao luyện để họ dành đủ một giờ đổng hồ cho mỗi cuộc thao luyện trong số năm cuộc thao luyện hay chiêm niệm mà họ sẽ làm mỗi ngày, ?họ phải luôn cố gắng để hài lòng với ý tưởng đã trải qua suốt một giờ trong cuộc thao luyện, và thà làm quá một giờ hơn là kém. 3Vì kẻ thù thường hay làm mọi cách để ta rút ngắn thời gian chiêm niệm, suy gãm hay cầu nguyện.
[13] dẫn thứ mười ba. Cũng phải chú ý điểu này: khi được an ủi, việc chiêm niệm đủ một giờ là điều dễ dàng và nhẹ nhàng bao nhiêu, thì lúc gặp sầu khổ, việc chiêm niệm cho đến hết giờ lại thật khó khăn bấy nhiêu. ?Bởi thế để chống lại sầu khổ và thắng được các cơn cám dỗ, người luyện tập Linh Thao phải luôn làm quá một giò đồng hổ chút ít, để không những họ tập làm quen chống trả kẻ thù mà còn chà đạp được nó nữa.
[14] dẫn thứ mười bốn. Nếu vị hướng dẫn thấy người nhận các cuộc thao luyện được an ủi và đẩy lòng sốt sắng, phải khuyên họ đừng khấn hứa hay thể nguyển cách thiếu suy xét và vội vàng, 2và nếu biết rõ người đó có tính nhẹ dạ thì càng phải khuyến cáo và nhắc bảo họ.
3Vì mặc dù việc khuyên nhủ người nọ người kia vào đời tu trì có khấn vâng phục, nghèo khó và khiết tịnh là việc chính đáng, cho dù việc lành làm nhân danh lời khấn có giá trị hơn việc lành không khấn hứa. "Tuy nhiên phải rất cẩn thận để nhận biết rõ ràng tính tình và khả năng của người luyện tập và xem họ có thể được ích lợi hay gặp khó khăn gì không cho việc chu toàn điều
họ muốn khấn hứa.
[I5] !Cií dẫn thứ mười lăm. Người cho các cuộc thao luyện không nên thúc đẩy người nhận các cuộc thao luyện đến sự khó nghèo hay tuyên hứa sống nghèo khó hơn là điểu ngược lại, hoặc đến bậc sống này hơn là bậc sống khác.
?Vì dầu ngoài những cuộc thao luyện, chúng ta có thể khuyến khích những người tỏ ra thích hợp để chọn lựa sự tiết dục, sự trinh khiết, đời sống tu trì và mọi hình thức sống trọn hảo nào khác theo Tin Mừng, là điều hợp pháp và đáng ngợi khen; "nhưng đang khi luyện tập những cuộc thao luyện này, điểu thích hợp và tốt đẹp hơn là chúng ta lo tìm kiếm Thánh ý Thiên Chúa, tức là để cho chính Đấng Tạo Hóa tự thông truyển chính mình cho linh hổn sốt mến , !ấp ủ nó trong tình yêu mến và sự ngợi khen Ngài, và đặt để nó vào con đường ở đó nó có thể phụng sự Ngài cách tốt đẹp hơn sau này. "Như thế, người cho các cuộc thao luyện không phải xoay hướng hoặc nghiêng chiều về đàng này hay đàng kia, nhưng phải đứng ở giữa như cái cân, sđể cho Đấng Tạo Hóa trực tiếp hành động với thụ tạo của Ngài và thụ tạo với Đấng Tạo Hóa và là Chúa mình.
[16] !Chú dẫn thứ mười sáu. Để được như vậy, nghĩa là muốn để
Đấng Tạo Hóa và Chúa hành động cách chắc chắn hơn nơi thụ
tạo của Ngài, 2nếu gặp trường hợp linh hổn đó bị thu hút và
hướng chiểu về một điểu gì đó cách lệch lạc, thì rất thích hợp nếu lấy hết sức lực phản ứng hướng về điều ngược lại với điểu
mình bị thu hút một cách xấu xa.
3Chẳng hạn trường hợp một linh hồn ham muốn tìm kiếm và sở hữu một chức vụ hay một bổng lộc, không phải để tôn kính và làm vinh danh Thiên Chúa, Chúa chúng ta và cũng không phải nhằm vào việc cứu rỗi các linh hổn, nhưng để tìm ích riêng và lợi lộc trần tục này: “linh hổn đó phải đem lòng hướng chiều về điểu ngược lại bằng cách nài van tha thiết hơn trong khi cầu nguyện và trong các việc thao luyện thiêng liêng khác, xin Thiên Chúa ban cho mình lòng ước muốn ngược lại, là không ước muốn chức vụ, bổng lộc ấy, hoặc bất cứ sự gì khác, trừ phi Chúa chí tôn thay đổi sự quyến luyến đầu tiên nơi nó, bằng cách chỉnh
đốn lại những ước muốn của nó.
5Như thế, nguyên nhân khiến ta ước muốn, hoặc sở đắc điểu này hay điểu khác duy chỉ do việc phụng sự, tôn vinh và làm sáng danh Chúa Chí Tôn mà thôi.
[17] !Chú dẫn thứ mười bảy: thật rất hữu ích nếu người cho các cuộc thao luyện, mặc dù không muốn tra hỏi hay tìm biết các tư tưởng riêng hoặc tội lỗi của người nhận các cuộc thao luyện, ?nhưng cẩn được thông tin cách trung thực về những xao động và tư tưởng do các thần loại khác nhau đưa tới cho họ; 3vì tùy vào lợi ích nhiều hay ít mà người này có thể cho họ một số việc thao luyện thiêng liêng thích hợp và đáp ứng với những nhu cầu của linh hổn bị xao động như vậy.
[I8] đẫn thứ mười tám. Vì phải thích hợp với khả năng của những người muốn tập luyện Linh Thao nghĩa là thích hợp với tuổi tác, văn hóa, và năng khiếu của họ mà áp dụng các cuộc thao luyện: ? Vì thế không nên để ra cho người thô kệch và những người yếu sức những điểu rất khó làm hay không có ích lợi cho họ. Cũng vậy, tùy theo mức độ mỗi người muốn sẵn lòng mà phải cho họ những cuộc thao luyện thích hợp để họ có thể tìm được sự giúp đỡ và ích lợi hơn.
#Bởi vậy, đối với một người chỉ chú tâm tìm sự giúp đỡ để học hỏi và để đạt tới một sự thỏa mãn linh hổn ở một mức độ nào mà thôi, thì có thể để nghị cho họ việc xét mình riêng (số 24-31), rồi việc xét mình chung (số 32-43); 5và cách thức cầu nguyện mỗi sáng độ nửa giò theo các giới răn cùng những tội trọng v.v. (số 238-248); “lại cũng khuyên họ xưng tội tám ngày một lần, và có thể rước lễ mười lăm ngày một lần, và nếu họ khao khát hơn thì tám ngày một lần. ”Cách thức này thích hợp hơn đối với những người thô kệch hoặc không có văn hóa: sẽ cắt nghĩa cho họ từng giới răn một, rổi những tội trọng, các giới luật Hội Thánh, ngũ quan (số 238-248) và các việc từ thiện.
%Cũng thế, nếu người cho các cuộc thao luyện thấy người nhận các cuộc thao luyện không đủ sức khỏe hoặc khả năng tự nhiên vốn không có hy vọng được nhiều kết quả, °thì để nghị cho họ làm ít nhiều cuộc thao luyện nhẹ nhàng cho đến khi họ xưng tội là điều ích lợi hơn; !sau đó sẽ cho họ một số việc xét mình và để nghị cách thức xưng tội siêng năng hơn trước, để giữ mình bển vững trong những gì đã thu hoạch được. nên dẫn đưa họ đi xa hơn vào việc chọn bậc sống hay những cuộc thao luyện khác ngoài khuôn khổ tuần thứ nhất, là khi ta có thể thu được nhiều ích lợi hơn với những người khác và khi không đủ thời giò để hướng dẫn tất cả mọi người.
[19] dẫn thứ mười chín. Đối với những người bận việc công hay phải đảm nhận những việc hữu ích khác, nhưng nếu người ấy có học thức hoặc thông minh, và nếu người ấy có thể dành một giờ rưỡi để tập luyện, thì sẽ giảng cho họ tại sao con người được dựng nên (số 23). %Cũng có thể giảng cho họ trong nửa giờ về việc xét mình riêng (số 24-31), rổi việc xét mình chung (số 3243), và cách thức xưng tội và rước lễ (số 44). *Trong ba ngày, mỗi sáng họ dành một giờ để suy ngắm về tội thứ nhất, thứ hai và thứ ba (số 45-54); "rổi trong ba ngày khác nữa, cũng vào giờ đó, suy ngắm về các tội tiếp theo (số 55-61); °tiếp theo, trong ba ngày khác cũng vào giờ đó, họ suy ngắm về những hình phạt tương ứng với các tội (số 65-71).
7Trong ba bài suy gẫm đó, sẽ để nghị cho họ “mười điểu phụ thêm” (số 73-90); 3 còn về những mầu nhiệm của Chúa Ki-tô, người tập luyện sẽ theo thứ tự được quảng diễn chỉ tiết sau này trong chính những cuộc thao luyện.
[20] dẫn thứ hai mươi. Với một người sẵn lòng hơn và muốn tấn tới bao nhiêu có thể, sẽ giảng hết mọi cuộc thao luyện liêng theo thứ tự trình bày sau đây; 2cách chung, người ấy sẽ càng tiến tới, nếu người ấy càng tách biệt khỏi hết thảy bạn bè, những người quen biết và mọi sự lo lắng thế gian, ?thí dụ, họ có thể bỏ nơi đang ở, đến ở một nhà khác hay một phòng khác để sống kín đáo bao nhiêu có thể, thầu mỗi ngày có thể rảnh rỗi đi xem lễ và dự kinh chiểu mà khỏi lo sợ
những người quen biết làm ngăn trở.
5Sự tách biệt ấy phát sinh ba lợi ích chính giữa nhiều lợi ích khác: 5Thứ nhất: khi tách biệt bạn bè, những người quen biết và những công việc bể bộn để phụng sự và chúc tụng Thiên Chúa, họ được công phúc không ít trước mặt Thiên Chúa.
7Thứ hai: khi tách biệt như thế, thì trí khôn không bị phân chia nhiều đàng, nhưng tập trung hết nỗ lực vào một việc là phụng sự Đấng Tạo Hóa của mình và tìm lợi ích cho linh hổn mình, %vì thế họ sử dụng những tài năng tự nhiên của mình cách tự do hơn để chăm chú tìm kiếm điều họ hằng mong ước.
ba: lĩnh hổn ta càng ở một mình và xa vắng, càng đã gần Đấng Tạo Hóa và Chúa mình và dễ kết hợp với Ngài; càng được kết hợp như thế với Ngài thì càng được sẵn sàng để đón
nhận nhiều ân sủng và ân huệ của lòng nhân ái Ngài hơn.
[21] NHỮNG CUỘC THAO LUYỆN THIÊNG LIÊNG ĐỂ TỰ THẮNG MÌNH VÀ SẮP XẾP CUỘC ĐỜI MÀ KHÔNG QUYẾT ĐỊNH VÌ MỘT QUYẾN LUYẾN LỆCH LẠC NÀO.
[22] !Muốn cho người cho các cuộc thao luyện thiêng liêng và người nhận các cuộc Linh Thao tìm được sự giúp đỡ và lợi ích nhiều hơn, ?phải tiển giả định rằng mọi tín hữu tốt lành phải mau mắn cứu vãn phán đoán của người khác hơn là lên án nó. 3Và nếu không cứu vãn được, phải tự hỏi về cách thức họ hiểu phán đoán ãy thế nào, và nếu họ hiểu sai thì phải sửa chữa với tình thương yêu. *Nếu làm thế không đủ, phải tìm mọi phương thế thích hợp để bào chữa cho đến khi hiểu đúng đắn phán đoán
[23] NGUYÊN LÝ VÀ NỀN TẢNG
?Con người được dựng nên để ngợi khen, tôn kính và phụng sự Thiên Chúa, Chúa chúng ta, và nhờ đó cứu rỗi linh hồn mình; 3và mọi loài khác dưới đất cũng được tạo dựng cho con người, để giúp họ đạt tới cứu cánh Đấng Tạo Hóa đặt cho họ. thế người ta chỉ được sử dụng thụ tạo theo mức độ chúng giúp đạt tới cứu cánh và phải loại bỏ khi chúng làm cản trở mình đến cứu cánh đó.
5Để được điểu đó, cẩn phải giữ cho mình được bình tâm đối với mọi thụ tạo, trong tất cả những gì nằm trong sự tự do của ta và không bị cấm; 5đến nỗi về phần mình, chúng ta không ước muốn sức khỏe hơn bệnh tật, giàu sang hơn nghèo khổ, danh vọng hơn nhục nhã, sống trường thọ hơn sống ngắn ngủi và tương tự thế đối với mọi sự khác, nhưng chỉ ước muốn và chọn lựa điểu gì dẫn đưa chúng ta hơn tới cứu cánh vì đó chúng ta được dựng
nên.
TUẦN THỨ NHẤT
[24] !VIỆC XÉT MÌNH RIÊNG VÀ HẰNG NGÀY GỔM BA “THÌ” VÀ XÉT MÌNH.
?Thì thứ nhất: ban sáng ngay khi thức dậy phải đốc lòng giữ mình cẩn thận không sa ngã vào một tội riêng hay một nết xấu nào đó,
mà ta muốn tu sửa hay cải thiện.
[25] !Thì thứ hai: sau bữa ăn, xin Thiên Chúa ban cho điểu mình muốn, nghĩa là ơn được nhớ lại bao nhiêu lần đã sa ngã vào tội riêng hay nết xấu ấy và cải thiện mình về sau. ?Rổi xét mình lần thứ nhất: hỏi mình về điểm riêng mà mình đã đốc lòng và là điểm mà mình muốn tu sửa và cải thiện; °như thế phải nghiền ngẫm từng giò từng lúc, bắt đầu từ khi thức dậy cho đến giờ và thời điểm xét mình hiện tại. “Ghi trên hàng thứ nhất của chữ “g=” số điểm tương ứng với số lần sa ngã vào tội riêng hay nết xấu ấy; 5và sau đó lại đốc lòng cải thiện từ lúc đó cho đến xét mình thứ hai mình sẽ làm.
[26] !Thì thứ ba. Sau bữa tối, sẽ làm việc xét mình lần thứ hai, cũng xét từng giờ, từ lúc xét mình lần thứ nhất cho đến bây giờ, 2và ghi trên hàng thứ hai của chữ “g=” số điểm tương ứng với số lần sa ngã vào tội riêng hay nết xấu riêng ãy.
J27I !'SAU ĐÂY LÀ BỐN ĐIỀU PHỤ THÊM ĐỂ DIỆT TRỪ MỘT TỘI HAY MỘT NẾT XẤU RIÊNG NÀO CÁCH MAU CHÓNG HƠN
phụ thêm thứ nhất. Mỗi lần sa ngã vào tội hay nết xấu riêng ấy, hãy để tay lên ngực, hối tiếc vì đã sa ngã. này có thể làm trước mặt nhiều người mà không ai chú ý đến điểu mình làm.
[28] Điêu phụ thêm thứ hai. Vì hàng thứ nhất của chữ “g=” ứng với lần xét mình thứ nhất, hàng thứ hai ứng với lần xét mình thứ hai, buổi tối hãy xem lại nếu có sự cải thiện nào từ hàng thứ nhất sang hàng thứ hai, nghĩa là từ lần xét mình thứ nhất đến lần xét mình thứ hai không.
[29] Điều phụ thêm thứ ba. So sánh ngày thứ hai với ngày thứ nhất, nghĩa là hai lần xét mình trong ngày hôm nay với hai lần xét mình hôm trước, và xem tử ngày nọ sang ngày kia xem mình có cải thiện không.
30] Điều phụ thêm thứ bốn. So sánh tuần nọ với kia, xem trong tuần này đối với tuần trước mình có sự cải thiện nào không.
[31] Phải chú ý, chữ “G=” hoa thứ nhất sau đây ứng với ngày chủ nhật, chữ “g=” thứ hai nhỏ hơn ứng với ngày thứ hai, chữ thứ ba ứng với ngày thứ ba v.v.
œ œ 09 gQ
[32] !XÉT MÌNH CHUNG ĐỂ THANH TẨY MÌNH VÀ ĐỂ XƯNG TỘI TỐT HƠN ?Tôi tiển giả định rằng trong người tôi có ba thứ tư tưởng: một thứ là của riêng tôi hoàn toàn bởi tự do và ý muốn của tôi phát sinh, còn hai thứ kia từ bên ngoài đến, một thứ do thần lành, và một thứ do thần dữ.
[33] 'VỀ TƯ TƯỞNG ?Có hai cách lập công khi một tư tưởng xấu từ bên ngoài đến;
Thí dụ một tư tưởng xúi phạm tội trọng chọt đến, tôi liển chống
lại tức khắc và nó chịu thua.
'Cách lập công thứ hai là khi cùng một tư tưởng xấu trở lại và tôi chống lại nó; rổi nó liên tục trở lại với tôi; và tôi, tôi cứ chống lại mãi cho đến khi nó chịu tháo lui vì thất bại. thứ hai này có công phúc hơn cách thứ nhất.
[35] !Người ta phạm một tội nhẹ khi cùng một tư tưởng xui phạm tội trọng đến và người ta để tai nghe nó khi ngưng lại ở đó một chút, ?hoặc khi đón nhận với một niềm vui khoái nào đó của giác quan, hay khi trễ nải một chút trong việc xua đuổi nó.
[36] Có hai cách phạm tội cách nặng nể:
Cách thứ nhất là ưng thuận một tư tưởng xấu để hành động ngay theo điểu mình đã ưng thuận, hoặc để chuyển thành hành động nếu có thể.
[37] 'Cách phạm tội trọng thứ hai là phạm tội ấy bằng việc làm. Và như thế tội trở thành nặng thêm vì ba lý do: ?thứ nhất, vì thời gian lâu hơn; thứ hai, vì cường độ mãnh liệt hơn; thứ ba, vì thiệt hại lớn hơn cho cả hai người.
[38] !VỀ LỜINÓI
?Đừng dựa vào Đấng Tạo Hóa hay vào thụ tạo mà thể nếu không phải là vì sự thật, vì cần thiết và vì sự tôn kính. ?Tôi hiểu “cẩn thiết” không phải là một khẳng định về bất cứ sự thật nào, nhưng chỉ là khẳng định về sự thật quan trọng đối với ích lợi phẩn hổn hay xác hoặc về của cải đời này. *Chúng ta nói: “tôn kính” là khi kêu đến tên Thiên Chúa, phải suy xét giữ sự tôn kính như vinh dự phải có dành cho Thiên Chúa.
[39] !Phải chú ý điểu này: là khi thể một cách nông nổi, nếu người ta nại đến Đấng Tạo Hóa, thì tội sẽ nặng hơn là lấy thụ tạo mà thể, thể cho phải lẽ theo đúng sự thật vì cẩn thiết và với niểm tôn kính mà lấy thụ tạo mà thể thì khó khăn hơn là khi nại đến Đấng Tạo Hóa, vì các lý do sau:
3Lý do thứ nhất: Khi chúng ta muốn lấy một thụ tạo nào đó mà thể, thì chính việc muốn kêu tên một thụ tạo không làm chúng ta chú ý và thận trọng để nói sự thật hay để quả quyết sự thật theo sự cẩn thiết cho bằng việc muốn nại đến tên Chúa Tể và Đấng Tạo Hóa của mọi loài.
4Lý do thứ hai: khi lấy thụ tạo mà thể, thì không dễ giữ sự tôn kính và kính trọng đối với Đấng Tạo Hóa bằng khi thể và kêu tên chính Đấng Tạo Hóa và Chúa Tể. Vì chính việc muốn nại đến tên Thiên Chúa, tự nó thúc đẩy chúng ta tỏ lòng kính trọng và lòng tôn kính hơn việc muốn kêu tên vật thụ tạo. vậy, người hoàn thiện được phép lấy thụ tạo mà thể hơn người còn bất toàn. °Vì nhờ sự chiêm niệm liên lỉ và ơn soi sáng trí khôn, những
người hoàn thiện suy xét, nguyện ngắm và chiêm niệm hơn việc Thiên Chúa ở trong mỗi vật thụ tạo theo yếu tính, sự hiện điện và quyển năng riêng của Ngài. 7Như thế, khi lấy thụ tạo mà thể, họ đủ năng lực và sẵn sàng hơn những người bất toàn để tỏ lòng tôn kính và kính trọng đối với Tạo Hóa và Chúa
mình.
SLý do thứ ba: khi người ta cứ lấy thụ tạo mà thể luôn mãi, thì những người bất toàn có nguy cơ sa vào việc tôn thờ ngẫu tượng hơn những người hoàn thiện.
[40] 'Đừng nói lời phù phiếm. Tôi hiểu lời phù phiếm là những lời không mang lại lợi ích gì cho tôi, hay cho người khác và cũng chẳng được quy vào ý hướng đó. ?Bởi vậy, khi nói bất cứ điểu gì tự nó ích lợi hay là có ý làm ích cho linh hổn mình hay cho người khác hoặc cho thân xác hay về của cải trần thế thì không bao giờ là lời phù phiếm. không phải là phù phiếm cả khi nói những điểu không thuộc bậc sống của mình, như một tu sĩ nói về chiến tranh hay thương mại. trong mọi trường hợp trên, người ta được công khi nói nhằm mục đích tốt và phạm tội khi nhằm mục đích xấu hay nói cách vô ích.
[41] !Không nói lời vu khống hay nói xấu. Vì nếu tôi tiết lộ một tội trọng không công khai, tôi phạm tội nặng; nếu đó là một tội nhẹ, tôi phạm tội nhẹ; và nếu là một nết xấu, tôi tỏ chính nết xấu của tôi. Nhưng với một ý ngay lành, thì tôi có thể nói về tội phạm hay lỗi lầm người khác theo hai cách:
3Cách thứ nhất: khi là một tội công khai, chẳng hạn một cô gái dâm đãng công khai, hay một bản luận tội ở tòa án, hay một sai
lầm công khai đầu độc các linh hổn mà nó được bàn bạc đến.
%Cách thứ hai: khi một tội kín được tiết lộ cho một người nào để giúp tội nhân hối cải, với điểu kiện phải có một số động cơ nghiêm túc hoặc lý do khả thi để nghĩ rằng điểu đó có thể giúp đỡ tội nhân.
[42] 'VỀ VIỆC LÀM
?Lấy mười điều răn của Chúa và sáu giới luật của Giáo Hội và các huấn lệnh của bể trên làm để tài. Mọi hành động vi phạm ngược với bất cứ một trong ba điểu này đều là một tội, nặng nhẹ tùy theo tầm quan trọng nhiều ít. °Về huấn lệnh của bể trên, tôi hiểu là “Sắc lệnh về binh Thánh Giá” và về các ân xá khác, như những ân xá để được hòa bình, vốn được ban ra với điểu kiện xưng tội và rước lễ. không phải là nhẹ tội khi gây cớ cho người khác hành động ngược với những huấn dụ và các huấn lệnh rất đạo đức như thế của Bể Trên chúng ta, hay khi chính mình hành động như vậy.
[43] 'PHƯƠNG PHÁP XÉT MÌNH CHUNG, PHƯƠNG PHÁP NÀY GỒM NĂM ĐIỂM
?Điểm thứ nhất: tạ ơn Thiên Chúa, Chúa chúng ta vì những ơn huệ đã nhận được.
3Điểm thứ hai: xin ơn nhận biết các tội lỗi của mình và từ bỏ chúng.
*Điểm thứ ba: xét hỏi linh hổn mình, từ khi thức dậy cho tới lúc xét mình hiện tại, từng giờ, từng lúc, hết về tư tưởng, rồi về lời nói, sau đó đến hành động, theo cùng một trật tự đã để
cập trong việc xét mình riêng.
SDiểm thứ bốn: xin Thiên Chúa tha thứ những lỗi lầm.
7Diểm thứ năm: đốc lòng cải thiện nhờ ơn Chúa. Đọc Kinh Lạy Cha.
[44] !XƯNG TỘI CHUNG VÀ RƯỚC LỄ
?Người tự ý xưng tội chung, sẽ được nhiều ích lợi, sau đây xin kể ba điều:
3Ích lợi thứ nhất: người nào xưng tội hàng năm, đĩ nhiên không buộc phải xưng tội chung, nếu làm được thì có ích lợi và công phúc lớn hơn, vì có lòng thống hối hiện tại mãnh liệt hơn về tất cả các tội lỗi và mọi hành động xu xa trong cả đời mình. 5Ích lợi thứ hai: khi tập các bài Linh Thao này người ta có được sự hiểu biết thâm sâu về những tội lỗi và sự xấu xa của chúng hơn là khi không để ý gì đến những điểu nội tâm. °Lúc này nhờ có sự hiểu biết và lòng ăn năn đau đớn về tội lỗi như thế, người ta được ích lợi và công phúc nhiều hơn là đã có được trước đây. 7Ích lợi thứ ba: tiếp theo, khi đã xưng tội cách tốt đẹp hơn và được chuẩn bị đẩy đủ hơn, người ta cảm thấy mình được thêm xứng đáng và sẵn sàng hơn để lãnh Bí Tích Thánh Thể, °là Bí Tích mà khi lãnh nhận, không những giúp ta khỏi sa ngã phạm tội, mà còn giúp duy trì sự lớn lên của ân sủng.
*Việc xưng tội chung này nên làm ngay sau các cuộc thao luyện
của thứ nhất.
[45] !CUỘC THAO LUYỆN THỨ NHẤT LÀ MỘT BÀI SUY GẪM BẰNG BA TÀI NĂNG VỀ TỘI THỨ NHẤT, THỨ HAI VÀ THỨ BA. CUỘC THAO LUYỆN NÀY GỒM: KINH DỌN LÒNG VÀ HAI TIỀN NGUYỆN VÀ BA ĐIỂM CHÍNH VÀ MỘT CUỘC TÂM SỰ.
[46] Kinh đọn lòng. Cốt xin Thiên Chúa ơn sủng để tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của tôi chỉ quy hướng về việc
phụng sự và ca tụng Chúa Chí Tôn.
[47] !Tiển nguyện thứ nhất. Là việc đặt khung cảnh, bằng cách nhìn xem nơi chốn. 2Ở đây nên chú ý rằng trong khi chiêm niệm hay suy gãm những gì hữu hình, thí dụ chiêm niệm Đức Ki-tô là Đấng hữu hình, 3đặt khung cảnh là lấy con mắt tưởng tượng nhìn thấy nơi chốn cụ thể bằng cách đặt trước mắt tôi muốn chiêm ngắm diễn ra. *Tôi nói nơi chốn cụ thể, chẳng hạn một đền thờ hay một quả núi mà Chúa Ki-tô hay Đức Mẹ ở đó, tùy theo điểu tôi muốn chiêm niệm. "Trong việc chiêm niệm những điểu vô hình, chẳng hạn ở đây, về tội lỗi thì đặt khung cảnh là lấy con mắt tưởng tượng nhìn thấy và suy xét linh hổn tôi bị giam cầm trong thân xác hay hư nát này và °tất cả hợp thể ở trong thung lũng này như bị đày ải giữa các thú vật vô tri vô giác. Tôi nói: tất cả hợp thể linh hổn và thể xác.
[48] 1Thứ hai. Là xin Thiên Chúa điều tôi muốn và ước ao. ?Điểu cầu xin phải hợp với để tài được để ra, nghĩa là nếu khi việc chiêm niệm nhằm vào Mầu Nhiệm Phục Sinh, thì xin được vui mừng với Chúa Ki-tô vui mừng, nếu chiêm niệm nhằm vào sự Thương Khó thì phải xin ơn đau khổ, khóc lóc và đau buổn với Chúa Ki-tô đau khổ. *Ở đây phải cầu xin được lòng hổ thẹn và ngượng ngùng với chính mình khi nhìn thấy bao nhiêu người đã bị phạt trong hỏa ngục chỉ vì một tội trọng, "thế mà tôi, biết bao lần đáng bị phạt đời đời vì bấy nhiêu tội tôi đã phạm.
[49] (Giải thích) Trước mỗi lần chiêm niệm hay suy bao giờ cũng phải đọc kinh dọn lòng mà không thay đổi và hai tiển nguyện như đã để cập, thỉnh thoảng có sự thay đổi tùy theo để tài được để ra.
[50] !Điểm thứ nhất là việc áp dụng trí nhớ về tội đầu tiên, tội của các thiên thần, kế đó tập luyện bằng cách dùng trí hiểu để nghiển ngẫm để tài, rổi dùng đến ý chí. ?Tìm cách nhớ lại và thấu hiểu tất cả những điểu đó để hổ thẹn hơn và ngượng ngùng hơn. việc so sánh giữa một tội độc nhất của các thiên thần với những tội vô vàn vô số của tôi; trong khi các thiên thần đã phải sa vào hoả ngục chỉ vì một tội, còn tôi, biết bao lần đã chẳng đáng bị phạt như thế vì bấy nhiêu tội tôi ư? *Tôi nói: Ghi nhớ tội của các thiên thần, nghĩa là một khi đã được dựng nên trong ân sủng và đã không muốn dùng tự do của mình để tôn kính và phục tùng Đấng Tạo Hóa và Chúa mình, 5"bằng cách nào họ đã trở nên kiêu ngạo, đã bước từ ân sủng sang sự ác và đã bị xua đuổi từ thiên đàng xuống hoả ngục. dùng trí khôn để ngẫm để tài một cách chỉ tiết hơn, rồi dùng ý chí để đánh động những cảm xúc của mình hơn.
[B1] !Thứ hai: cũng làm như thế, nghĩa là áp dụng ba tài năng (của linh hổn) vào tội Ađam và Eva; ?ghi nhớ rằng chỉ vì một tội ấy, hai ông bà đã phải làm việc đển tội lâu dài như thế nào, và sự hư hỏng khủng khiếp biết bao đã đi vào nhân loại, cũng như biết bao nhiêu dân tộc đang đi lần xuống hỏa ngục. nói: ghi nhớ tội thứ hai, tức là tội tổ tông chúng ta: sau khi ông Ađam đã được dựng nên trong cánh đổng Damas và được đặt vào trong vườn địa đàng, và sau khi Eva được dựng nên bởi xương sườn của ông, “hai ông bà đã được lệnh cấm không được ăn trái cây của sự hiểu biết, nhưng ông bà đã ăn và như thế đã phạm tội. 5Sau đó, được mặc áo da thú, và bị đuổi ra khỏi địa đang, không còn sự công chính nguyên thủy vì mình đã đánh mất, hai ông bà sống suốt đời trong vô số gian lao và phải làm việc hãm mình đến tội nặng nể. 5Sau đó, nghiền ngẫm bằng trí khôn, cách đặc biệt hơn, dùng ý chí như đã nói trên.
[52] !Thứ ba: cũng làm như thế về tội thứ ba, tội riêng của bất kỳ ai, chỉ vì một tội trọng đã phải sa vào hoả ngục; và của nhiều người khác kể chẳng xiết, cũng đã sa vào hỏa ngục vì những tội
còn ít hơn tội tôi đã phạm.
?Tôi nói: cũng làm như thế về tội riêng thứ ba, tức nhớ trong trí sự nặng nể xấu xa của tội phạm chống lại Chúa là Đấng Tạo Hóa và Chúa mình; °lấy trí khôn nghiền ngẫm để tài: một khi phạm tội và hành động phản lại Đấng Tốt Lành vô cùng, người đó đã bị phạt đời đời cách thích đáng như thế nào, và kết thúc bằng cách dùng ý chí như đã nói trên.
[53] !Trong khi tưởng tượng Đức Ki-tô Chúa chúng ta ở trước mặt tôi và Ngài chịu treo trên Thánh Giá, tôi làm cuộc tâm sự cùng Ngài: vì đâu từ một Đấng Tạo Hóa, Chúa đã xuống thế làm người, từ cuộc sống vĩnh cửu, Chúa đã nhận cái chết phàm trần và chết như thế vì tội lỗi tôi. Cũng nhìn ngắm chính mình tôi: tôi đã làm gì cho Đức Ki-tô? Tôi đang làm gì cho Đức Ki-tô? Và tôi phải làm gì cho Đức Ki-tô? 3Cuối cùng nhìn thấy Chúa, đang bị treo như thế trên Thánh Giá và nghiển ngẫm những điểu hiện đến trong tôi.
[54] (Giải thích) sự chính là nói như một người bạn nói với bạn mình hay như một người đầy tớ nói với chủ mình; ?có khi xin một ơn nào đó, có khi xưng thú một điểu xấu đã phạm, có khi tỏ bày việc của mình và xin chỉ bảo tùy theo để tài đó. Và đọc Kinh Lạy Cha.
[55] 'CUỘC THAO LUYỆN THỨ HAI LÀ MỘT BÀI SUY VỀ CÁC TỘI LỖI, SAU KINH DỌN LÒNG VỚI HAI TIỀN NGUYỆN, GỒM CÓ NĂM ĐIỂM VÀ MỘT CUỘC TÂM SỰ.
?Kinh dọn lòng như trước. 3Tiển thứ nhất: đặt khung cảnh như trước. nguyện thứ hai: xin điểu tôi muốn. Ở đây là xin được lòng đau đón sâu xa và mãnh liệt và chảy nước mắt ra vì những tội lỗi tôi. [56] 1Điểm thứ nhất: về diễn tiến các tội, nghĩa là ghi nhớ mọi tội đã phạm trong đời tôi bằng cách nhìn xem từng năm hay từng thời kỳ một. ?Có ba điều giúp ích cho việc đó: Thứ là nhìn lại những nơi chốn và nhà cửa tôi đã ở. Thứ hai: là nhàn lại những tiếp xúc, giao dịch tôi đã có với người khác; Thứ ba: nhìn lại những nghề nghiệp tôi đã sống. [57] Điển thứ hai: cân nhắc các tội bằng cách nhìn xem sự xấu xa và độc hại mà mỗi tội trọng đã phạm chứa đựng những ấy, cho dù không bị cấm.
[58] !Điểm thứ ba: nhìn xem chính tôi, tôi là ai để nhận thấy mình càng lúc càng nhỏ bé hơn, ví dụ:
Thứ nhất: tôi là ai, chính tôi, khi so sánh với mọi người;
?Thứ hai: loài người là gì khi so sánh với các thiên thần và các thánh trên thiên đàng;
3Thứ ba: nhìn xem cả thụ tạo là gì khi so sánh với Thiên Chúa; vậy thì tôi, chỉ một mình, tôi có thể là gì?
#Thứ bốn: nhìn xem tất cả sự hư nát và xấu xa của thân xác tôi;
Thứ năm: nhìn xem tôi như là một vết thương và một ung nhọt, từ đó sinh ra biết bao tội lỗi cùng biết bao sự hung ác và là một chất độc quá kinh tởm dường ấy.
[59] !Điểm thứ bốn: suy xét xem Thiên Chúa là ai mà tôi đã phạm tội chống lại Ngài, theo những ưu phẩm của Ngài, bằng cách so sánh những ưu phẩm đó với những điểm trái ngược nơi tôi: sự khôn ngoan của Ngài với sự đốt nát của tôi, sự toàn năng của Ngài với sự yếu đuối của tôi, sự công chính của Ngài với sự bất chính của tôi, sự tốt lành của Ngài với sự độc ác của tôi.
[60] !Điểm thứ năm. Tiếng kêu ngạc nhiên với một lòng xúc động mạnh mẽ, nghiển ngẫm về mọi thụ tạo, làm sao chúng đã để tôi sống, ?các thiên thần vốn là lưỡi gươm công thẳng của Thiên Chúa, làm sao mà các đấng ấy đã chịu đựng được tôi, che chở và cầu bầu cho tôi; °rổi các vị thánh, làm sao mà các ngài đã bầu cử và khấn cầu cho tôi; lại các tầng trời, mặt trời, mặt trăng, các vì tỉnh tú cùng các nguyên tố, hoa quả, chim chóc, tôm cá và
các giống thú vật; *và trái đất sao không nứt nẻ ra để nuốt lấy tôi bằng cách tạo nên những tầng địa ngục mới để tôi chịu khổ đời đời trong đó.
[61] Kết thúc bằng cuộc tâm sự về lòng nhân từ, trong khi thân thưa với Thiên Chúa và tạ ơn Thiên Chúa vì Ngài đã cho tôi sống đến bây giờ, và đốc lòng nhờ ơn Chúa cải thiện mình từ này về sau. Đọc Kinh Lạy Cha.
[62] !CUỘC THAO LUYỆN THỨ BA LÀ PHỤC NIỆM CUỘC THAO LUYỆN THỨ NHẤT VÀ THỨ HAI VỚI BA LẦN TÂM
?Sau kinh dọn lòng và hai tiển nguyện, lặp lại hai cuộc Linh Thao thứ nhất và thứ hai, chú ý và ngừng lại ở những điểm tôi đã cảm thấy được an ủi hơn hoặc phải sầu khổ hơn hay được một tình cảm thiêng liêng mãnh liệt hơn, 3sau đó làm ba cuộc tâm sự theo cách sau đây:
[63] !Cuộc tâm sự thứ nhất: với Đức Mẹ, để Người cầu cùng Con, cũng là Chúa của Người, ban ơn cho tôi về ba
?Một là cho tôi cảm thấy được sự hiểu biết bên trong về các tội lỗi tôi, và tôi gớm ghét nó.
3Hai là cho tôi cảm thấy được sự lệch lạc trong hành động của tôi để một khi gớm ghét nó, tôi cải thiện mình cùng tự chỉnh đốn lại cho trật tự;
#Ba là xin cho được hiểu biết thế gian, để một khi gớm ghét nó, tôi loại bỏ khỏi mình những điểu thuộc về trần tục và phù phiếm. Đoạn đọc một Kinh Kính Mừng.
5Cuộc tâm sự thứ hai: cầu xin cùng điều ấy với Đức Chúa Con, để Ngài xin cùng Đức Chúa Cha ban cho tôi ơn ấy. Đoạn đọc một kinh Anima Christi (Lạy Hổn Chúa Ki-tô).
5Cuộc tâm sự thứ ba: cầu xin cùng điều ấy với Đức Chúa Cha, để chính Chúa Hằng Sống ban ơn ấy cho tôi. Đoạn đọc một Kinh Lạy Cha.
[64] !CUỘC THAO LUYỆN THỨ BỔN LÀ TÓM LƯỢC LẠI CHÍNH CUỘC THAO LUYỆN THỨ BA
?Tôi nói tóm lược lại, để cho trí khôn, một khi không lo ra, thì nghiền ngẫm cách chăm chú qua việc hồi niệm những điểu đã chiêm niệm trong các cuộc thao luyện trước; rồi cũng làm lại ba
cuộc tâm sự trên.
'CUỘC THAO LUYỆN THỨ NĂM LÀ MỘT BÀI SUY GẪM VỀ HỎA NGỤC, GỒM, SAU KINH DỌN LÒNG VỚI HAI TIỀN LÀ NĂM ĐIỂM VÀ MỘT CUỘC TÂM SỰ.
?Kinh dọn lòng: Như kinh dọn lòng thường lệ.
3Tiển nguyện thứ nhất: đặt khung cảnh, ở đây, lấy con mắt tưởng
tượng nhìn xem chiểu dài, chiểu rộng và chiểu sâu của hỏa ngục.
nguyện thứ hai: xìn điều tôi ước muốn: Ở đây, xin cho được cảm thấy trong lòng sự đau khổ mà những kẻ bị phạt trong hỏa ngục phải chịu, 5để nếu tôi có quên tình yêu của Chúa Hằng Sống vì các lỗi lầm của mình, thì ít ra sự sợ hãi về những sự đau khổ ãy giúp tôi đừng sa ngã vào trong tội lỗi.
[66] Điển thứ nhất: là xem thấy bằng con mắt tưởng tượng những khói lửa bao la và các linh hổn như ở trong bầu lửa cháy [67] Điển thứ hai: nghe bằng tai những tiếng than khóc, những lời gào thét kêu la, những lời phạm thượng chống lại Đức Ki-tô, Chúa chúng ta và chống lại tất cả các thánh.
[68] Điểm thứ ba: bằng khứu giác, ngửi khói, diêm sinh, nơi xú uế và những sự thối rữa.
[69] Điểm thứ bốn: nếm, bằng vị giác, những sự cay đắng như nước mắt, sự buổn phiển và giòi bọ rúc rỉa lương tâm.
[70] Điển Thứ năm: sò, bằng xúc giác, nghĩa là sờ vào lửa đang cháy bén và thiêu đốt các linh hồn như thế nào.
[71] !Khi làm cuộc tâm sự với Chúa Ki-tô, đem lòng trí nhớ các linh hổn trong hỏa ngục, những kẻ này vì không tin Chúa đến, những kẻ khác đã tin điểu đó nhưng không ăn ở theo các giới răn Ngài. ?Phân chia các linh hổn ấy thành ba nhóm:
Thứ nhất: các linh hổn trước khi Chúa đến thế gian;
Thứ hai: các linh thời Chúa sống ở thế gian;
Thứ ba: các linh hổn sau khi Chúa ở trần gian.
*Rổi tạ ơn Chúa vì đã không để tôi rơi vào một trong ba nhóm ấy mà kết liễu sự sống tôi. Cũng tạ ơn Chúa, vì cho đến nay, Chúa luôn tỏ ra thương xót và nhân từ với tôi dường ấy.
Kết thúc bằng một Kinh Lạy Cha.
[72] !(Giải thích) Cuộc thao luyện thứ nhất sẽ làm vào nửa đêm, cuộc thứ hai sẽ làm vào buổi sáng, sau khi thức dậy; cuộc thứ ba trước hay sau Thánh Lễ nhưng phải là trước bữa trưa; cuộc thứ bốn sẽ làm vào giờ hát kinh chiểu; cuộc thứ năm một giò trước bữa ăn tối.
?Thời dụng biểu này có tính phỏng chừng cho các giờ— tôi nghĩ là luôn dành cho tất cả bốn tuần; tùy theo tuổi tác, điểu kiện và tính khí cho phép
người luyện tập làm cả năm cuộc Thao luyện hay ít hơn.
[73] ĐIỂU PHỤ THÊM ĐỂ TẬP CÁC CUỘC THAO LUYỆN TỐT ĐẸP HƠN VÀ ĐỂ TÌM ĐƯỢC NHỮNG ĐIỂU MÌNH AO ƯỚC CÁCH DỄ DÀNG HƠN.
phụ thêm thứ nhất. Khi đã nằm xuống và sắp sửa ngủ, trong khoảng một kinh “Kính Mừng”, nghĩ đến giò nào tôi phải thức đậy và để làm gì, bằng cách lược tóm lại cuộc thao luyện mà tôi phải làm.
!Điểu phụ thêm thứ hai: khi tôi thức dậy, không để tâm đến tư tưởng nào khác, nhưng để tâm ngay vào điểu tôi sắp chiêm niệm trong cuộc thao luyện thứ nhất vào nửa đêm; giục lòng [xè] ngượng ngùng vì biết bao nhiêu tội lỗi tôi đã phạm, bằng cách đưa ra những mẫu gương: ?chẳng hạn một hiệp sĩ đang đứng trước mặt vua mình và cả triểu đình, đẩy hổ thẹn và ngượng ngùng vì đã xúc phạm nhiều đến ngài; Ngài là vị vua mà trước
đây anh ta đã nhận được rất nhiều ân huệ và lòng quý mến.
3Cũng vậy, trong cuộc thao luyện thứ hai, nhìn thấy mình như một người tội lỗi nặng nể mang xiểng xích, nghĩa là tôi như đang bị xiểng xích, tiến lên để ra trước vị Thẩm Phán tối cao và hằng hữu; như cách thức những tù nhân bị xiểng xích và đã đáng bị xử tử, đang ra trước vị thẩm phán thế tục, °và vừa mặc áo vừa suy nghĩ về những điểu ấy hay những điểu khác, tùy theo để tài được để nghị cho.
[75] phụ thêm thứ ba. Chừng một hay hai bước cách chỗ tôi phải chiêm niệm hay suy gẫm, lâu độ bằng một Kinh Lạy Cha, ?tôi nâng trí lên suy xét Thiên Chúa, Chúa chúng ta đang nhìn xem tôi như thế nào v.v., và làm một cử chỉ tỏ lòng cung kính hay quỳ gối.
[76] !Điều phụ thêm thứ bốn: bước vào cuộc chiêm niệm, khi quỳ gối, khi sấp mình xuống đất, lúc nằm ngửa mặt lên trời, khi ngồi, khi đứng, luôn nhằm tìm kiếm điều tôi ao ước. ?Có hai điểm tôi phải xem xét:
Thứ nhất, nếu tôi tìm được điểu mình ao ước khi quỳ gối thì không đi xa hơn, và nếu đang sấp mình cũng vậy v.v.
*Thứ hai, ở điểm tôi gặp thấy điểu tôi ao ước, tôi sẽ nghỉ ngơi ở đó, không lo phải đi xa hơn, cho đến khi thấy mình no thỏa.
[7l phụ thêm thứ năm: khi xong cuộc Thao luyện trong khoảng mười lăm phút, hoặc ngổi hoặc đi đi lại lại, tôi sẽ kiểm điểm xem việc chiêm niệm hay suy gẫm đã diễn ra thế nào; nếu không tốt đẹp, tôi nhìn xem nguyên nhân bởi đâu, và khi nhận ra, tôi ăn năn để sửa mình về sau; °nếu tốt đẹp, tôi tạ ơn Thiên
Chúa, Chúa chúng ta và lần khác sẽ làm như vậy.
[78] !Điểu phụ thêm thứ sáu. Đừng ham suy nghĩ đến những điểu vui thú hay mừng rỡ, như sự vinh hiển, sự phục sinh v.v.; vì mọi suy xét đem đến niểm vui sướng và hoan hỉ đều ngăn cản ta cảm nghiệm được sự đau khổ, đau đớn và nước mắt vì tội lỗi ta; nhưng trái lại giữ trước mặt lòng muốn chịu phiển muộn và cảm thấy đau đón, bằng việc năng nhớ đến sự chết, sự phán xét nhiều hơn.
[79] phụ thêm thứ bảy. Vì cùng một mục đích ấy, kiêng lánh mọi ánh sáng, bằng cách đóng hết các cửa sổ cũng như cửa ra vào khi ở trong phòng; trừ lúc đọc kinh, đọc sách hay ăn cơm. [80] phụ thêm thứ tám. Đừng cười và đừng nói gì gây cho người khác cười.
[81] phụ thêm thứ chín. Cầm hãm con mắt hướng xuống, trừ khi tiếp đón người mà tôi phải nói với họ hay để từ giã họ. !Điểu phụ thêm thứ mười. Việc hãm mình đến tội phân chia ở bể trong và bể ngoài, ?bể trong là đau đớn vì tội lỗi mình cùng quyết tâm không bao giờ tái phạm tội này hay tội khác nữa, ?bể ngoài là hoa trái của sự thống hối bể trong, là phạt xác vì tội lỗi đã phạm; việc này được thực hiện bằng ba cách.
[83] thứ nhất về đồ ăn, khi bỏ bót sự gì dư thừa, thì không phải là hãm mình đển tội, nhưng mới là tiết độ. mình đển tội là khi ta bỏ bớt điểu thích hợp, và càng bỏ bớt nhiều, việc hãm mình đển tội càng lớn lao và tốt đẹp, miễn là không làm tổn hại sức khỏe và không gây bệnh tật trầm trọng.
[84] !Cách thứ hai về cách thức ngủ nghỉ, ở đây cũng thế, khi bỏ những thứ dư thừa như vật dụng mềm mại øà êm ái thì không phải là hãm mình đến tội, hãm mình đển tội khi bỏ bớt sự cẩn thiết bình thường trong cách ngủ nghỉ, và càng bỏ bớt nhiều càng có giá trị, miễn là không làm tổn hại sức khỏe và không gây bệnh tật trầm trọng, 3và cũng không nên bớt giấc ngủ bình thường, trừ khi có thói xấu ngủ nhiều quá mà muốn đạt
đến mức trung dung.
[85] Cách thứ ba về việc phạt xác, nghĩa là làm cho nó chịu sự đau đớn cảm thấy được như mang trên mình những dây đai có mũi nhọn hoặc dây thừng hay xích sắt đánh vào mình, làm cho mình đau đớn, hoặc dùng những hình thức khổ chế khác.
[86] thích) Xem ra thích hợp hơn và an toàn hơn trong việc hãm mình đển tội nếu sự đau đớn được cảm nếm chỉ trên đa thịt nhưng không phạm đến tận xương cốt, làm sao để cảm thấy đau đớn nhưng không sinh bệnh tật, ?vì thế có lẽ nên đánh mình bằng những dây nhỏ chỉ làm đau đớn ngoài da, hơn là dùng những cách khác có thể gây nội thương nguy hiểm.
[87] !Ghi chú thứ nhất là những việc hãm mình đển tội bể ngoài chủ yếu được làm nhằm ba mục đích chính:
Thứ để đền bù những tội đã phạm;
hai để chiến thắng chính mình, nghĩa là để bắt tình cảm vâng theo lý trí và mọi phần hạ phục tùng phần thượng; *Thứ ba để tìm kiếm và tiếp nhận một ân sủng hay ân huệ mà người ta mong muốn và ước ao, chẳng hạn ước ao được lòng ăn năn về tội lỗi mình, khóc lóc nhiều về những tội lỗi ấy hoặc về những đau khổ và đau đớn Chúa Ki-tô đã chịu trong cuộc thương khó, hay để giải quyết một nghỉ nan người ta đang lâm vào. [88] !Thứ hai là chú ý rằng các điểu phụ thêm thứ nhất và thứ hai phải thực hiện đối với các cuộc thao luyện nửa đêm hay rạng sáng chứ không phải cho các cuộc thao luyện ở những thời điểm khác. ?Còn điểu phụ thêm thứ bốn không bao giờ làm ở nhà thờ trước mặt công chúng mà chỉ làm ở nơi riêng tư, thí dụ trong nhà mình v.v.
[89] !Thứ ba khi người tập Linh Thao không tìm được điểu mình ao ước như nước mắt, sự an ủi v.v., nhiều khi lại hữu ích nếu thay đổi ít trong việc ăn uống, ngủ nghỉ và những cách hãm mình đển tội khác. ?Chẳng hạn làm việc hãm mình đền tội hai hoặc ba ngày, rổi ngưng lại hai hay ba ngày; vì có những người nên làm việc hãm mình đển tội nhiều hơn, có những người khác lại nên làm ít hơn. °Cũng vậy, thường ta hay bỏ việc hãm mình đển tội bởi tính dung dưỡng cảm xúc và phán đoán sai lầm cho rằng sức mình không chịu nổi mà sẽ sinh ra bệnh tật trầm trọng; “trái lại đôi khi ta lại phải làm quá đi, tưởng nghĩ thân xác vẫn có thể chịu được. 5Và vì Thiên Chúa là Chúa chúng ta, thông biết bản tính chúng ta hơn chúng ta vô cùng, sẽ cho mỗi người nhận ra điểu thích hợp với mình qua những sự thay đổi ãy.
[90] Thứ bối: Xét mình riêng để từ bỏ những nết xấu và những trễ nải trong việc thao luyện và về các việc phụ thêm; cả các tuần
thứ hai, thứ ba và thứ bốn cũng làm như vậy.
TUẦN THỨ HAI
[91] 'TIẾNG GỌI VUA TRẦN GIAN GIÚP CHIÊM NGẮM CUỘC ĐỜI VUA HẰNG SỐNG
?Kinh dọn lòng như thường lệ.
3Tiển nguyện I: đặt khung cảnh bằng việc nhìn xem nơi chốn. Ở đây là bằng con mắt tưởng tượng nhìn xem các hội đường, các thị trấn và thành trì nơi Đức Ki-tô Chúa chúng ta rao giảng.
II: xin điều tôi ao ước. Ở đây là xin ơn Chúa chúng ta để khỏi giả điếc làm ngơ với tiếng Ngài kêu gọi, nhưng được mau mắn hơn và nhiệt tâm hơn chu toàn Ý cực thánh của Ngài. Điển nhất: hình dung trước mặt một vị vua nhân ái, được tuyển chọn bởi tay Thiên Chúa, Chúa chúng ta, mà tất cả các lãnh tụ và các ki-tô hữu đểu tỏ lòng tôn kính và vâng phục.
J93] !Điểm hai: là nhìn xem vị vua này ngỏ lời phán dạy thần đân mình thế nào khi nói: “Ý Ta muốn là chỉnh phục tất cả lãnh thổ của lương dân; ?bởi vậy, ai muốn đi với Ta phải bằng lòng ăn uống và mặc lấy y phục như Ta..., người ấy cũng phải lao nhọc Ta ban ngày và tỉnh thức với Ta ban đêm..., sau này được dự phần cùng Ta trong chiến thắng như đã được dự phẩn với Ta trong lao nhọc”.
[94] !Điểm ba: là suy xét xem những tôi trung phải trả lời thế nào với vị vua đẩy lòng quảng đại và nhân ái dường ấy; ?và do đó, nếu kẻ nào không nhận lời yêu cầu của vị vua như thế, đáng
mọi người trách mắng và bị coi là hiệp sĩ bất xứng biết bao.
[95] !Phẩn thứ hai của cuộc thao luyện này nhằm áp dụng thí dụ đã nói trên về vua trần gian trên đây vào Chúa Ki-tô, Chúa
chúng ta hợp với ba điểm đã để cập ở trên.
?Và uê điểm thứ nhất, nếu chúng ta phải suy xét tới tiếng gọi của vua trần gian đối với thần dân của ông như thế, *thì điểu này còn phải đáng suy xét hơn biết bao khi nhìn xem Đức Ki-tô, Chúa chúng ta, Vua Hằng Sống, và trước mặt Ngài, toàn thể thế giới, Ngài kêu gọi hết thảy và cách riêng từng người một; và Ngài phán: 4"Ý muốn của Ta là chỉnh phục cả thế gian và mọi thù địch, và nhờ thế mà vào trong vinh quang của Cha Ta; 5bởi vậy, ai muốn đến với Ta, phải lao khổ cùng Ta, để khi đã theo Ta trong đau khổ, cũng được theo Ta trong vinh quang”.
[96] Điển hai: suy xét rằng tất cả những ai có phán đoán và lý trí đều sẽ hiến dâng trót bản thân mình cho việc lao khổ.
!Điểm ba, những kẻ muốn yêu mến hơn và trổi vượt hơn trong mọi việc phụng sự Vua Hằng Sống và Chúa muôn loài, không những họ dâng hiến toàn thể bản thân cho việc lao khổ ?mà còn hành động chống lại dục vọng của riêng mình
] và chống lại tình yêu có tính xác thịt và thế gian của mình; họ sẽ dâng lễ vật quí giá hơn và quan
trọng hơn. Họ thân thưa:
!Lạy Chúa Hằng Sống của muôn loài, nhờ ơn huệ và sự trợ giúp của Chúa, con xin tiến dâng chính mình con lên trước lòng nhân từ vô biên Chúa và trước mặt Mẹ vinh hiển Chúa cùng tất cả các thánh nam nữ của triểu đình thiên quốc: ?ấy là con mong
muốn và ước ao, và đây là quyết tâm con đã cân nhắc, 3noi gương Chúa chịu mọi sỉ nhục, mọi khinh chê và mọi nghèo khó thực sự cũng như thiêng liêng, miễn là điểu ấy phụng sự và ngợi khen Chúa hơn, nếu Chúa Chí Tôn rất thánh muốn tuyển chọn và chấp nhận con vào đời sống và bậc ấy.
(Giải thích thứ nhất) Cuộc thao luyện này sẽ làm hai lần trong ngày: ban sáng khi thức dậy và một giờ trước bữa trưa hay bữa tối.
[100] (Giải thích thứ hai) Về tuần thứ hai cũng như các tuần sau, thỉnh thoảng đọc một chút trong sách Gương Chúa Giê-su Ki-tô hay các sách Tin Mừng, và Hạnh Các Thánh là điểu rất có ích.
[101] THỨ NHẤT VÀ CUỘC CHIÊM NIỆM THỨ NHẤT LÀ CUỘC CHIÊM NIỆM VỀ VIỆC NHẬP THỂ GỒM KINH DỌN LÒNG, BA TIỀN NGUYỆN, BA ĐIỂM VÀ MỘT CUỘC TÂM SỰ.
?Kinh dọn lòng như thường lệ.
[102] 1 Tiển thứ nhất: nhớ lại lịch sử điểu tôi sắp chiêm niệm. Ở đây là Ba Ngôi Thiên Chúa đang nhìn xem khắp mặt địa cầu hay sự bao la của toàn thế giới đẩy người thế nào; ?và thấy
mọi người đang sa xuống hoả ngục ra sao, Ba Ngôi quyết định
[gi#e-eáeNgài]| từ thuở đời đời của mình rằng Ngôi Hai sẽ làm người để cứu chuộc nhân loại; „hư thế khi thời gian đã đến thời uiên mãn, [xè] các Ngài sai thiên thần Gabriel đến cùng Đức Mẹ (số 262).
!Tiển nguyện thứ hai: đặt khung cảnh bằng cách nhìn xem nơi chốn. Ơ đây là xem thấy sự mênh mông hay sự bao la của thế giới trên đó có vô số dân tộc và các dân tộc lại rất khác biệt nhau; ?rổi cũng thế, nhìn thấy cách đặc biệt ngôi nhà và căn phòng của Đức Mẹ trong thành Na-za-rét, xứ Ga-li-lê.
[104] Tiển nguyện thứ ba: xin điểu tôi muốn. Ở đây là xin được lòng hiểu biết thâm sâu về Chúa, Đấng đã làm người vì tôi, để được yêu mến Ngài hơn và theo Ngài hơn.
[105] !(Giải thích) Ö đây nên chú ý là chính kinh dọn lòng này không thay đổi như đã nói ở lúc đầu, ?và ba tiển nguyện làm trong tuần này và những tuần sau đó cần được thay đổi cách
thức tuỳ vào để tài được để ra.
[106] !Điểm thứ nhất: Lần lượt xem thấy các nhân vật từ người này đến người khác, trước tiên là những người trên mặt đất với sự khác biệt biết bao trong y phục và cử chỉ; những người này trắng còn những người khác đen, những người này ở trong hoà bình còn những kẻ khác trong chiến tranh, những kẻ này khóc lóc còn những người khác vưi cười, những kẻ này khoẻ mạnh còn những người khác yếu đau, những kẻ này sinh ra còn những người kia chết đi... *Thứ đến là xem thấy và suy xét Ba Ngôi Thiên Chúa, như ngồi trên ngai vương đế hay toà thiên binh cao cả, đang nhìn ngắm toàn thể bể mặt cùng sự bao la của trái đất và mọi dân tộc ở trong sự mù tối thế nào; cũng như họ đang phải chết và đang sa xuống hoả ngục ra sao. + Ba là nhìn thấy Đức Mẹ và thiên thần đang kính chào Người. Ngẫm nghĩ để rút ích lợi từ việc xem thấy này. [107] !Điểm thứ hai: nghe những điểu con người trên mặt đất nói tức là nghe người ta nói với nhau như thế nào, họ chửi rủa và nói phạm thượng..., ra sao. Cũng vậy nghe điểu Ba Ngôi Thiên Chúa phán: “chúng ta hãy cứu chuộc nhân loại...”. 3Rổi những lời của thiên thần và Đức Mẹ; và rồi ngẫm nghĩ để rút ra ích lợi từ những lời nói ấy.
[108] thứ ba: sau đó nhìn ngắm những việc con người trên mặt đất làm như đánh đập, chém giết, sa xuống hoả ngục...; ?cũng thế, nhìn ngắm việc Ba Ngôi Thiên Chúa làm tức là đang thực hiện công cuộc Nhập thể cực thánh...; 3cũng thế, nhìn ngắm điểu thiên thần và Đức Mẹ làm, tức là thiên thần đang thi hành chức vụ một sứ giả và Đức Mẹ hạ mình khiêm nhường và tạ ơn Thiên Chúa uy linh.
#Và rồi ngẫm nghĩ để rút ích lợi bởi những việc ấy.
[109] Sau hết, làm cuộc tâm sự bằng cách nghĩ về điểu tôi phải thưa với Ba Ngôi Thiên Chúa hoặc với Ngôi Lời Hằng Sống đã nhập thể, hoặc với Mẹ Ngài cũng là Bà Chúa của chúng ta; ?cầu xin theo điểu mình cảm thấy trong lòng, để được đi theo Chúa chúng ta hơn, là Đấng vừa mới nhập thể như thế và noi gương Ngài hơn.
Đọc một Kinh Lạy Cha.
[110] CUỘC CHIÊM NIỆM THỨ HAI LÀ CHIÊM NIỆM VỀ GIÁNG SINH
?Kinh dọn lòng như thường lệ.
H11] !Tiển thứ nhất là lịch sử. Ở đây là cuộc hành trình từ Na-za-rét thế nào: Đức Mẹ chúng ta đang mang thai được gần chín tháng ta có thể suy gẫm theo lòng đạo đúc như the, ngồi trên lưng con lừa con, ?và thánh Giu-se với một nữ tỳ, đắt một con bò, cùng đi Bê-lem nộp thuế mà Césare đã buộc tất cả các
vùng đất ấy phải nộp. (264)
[H12] !Tiển nguyện thứ hai: khung cảnh bằng cách nhìn xem nơi chốn. Ở đây, lấy con mắt tưởng tượng mà xem thấy con đường đi từ Na-za-rét đến Bê-lem, xét coi chiểu dài, chiểu rộng, xem con đường ấy bằng phẳng không hay xuyên qua thung lũng và đổi núi. Cũng nhìn ngắm nơi chốn hay một cái hang đá Chúa đã sinh ra, xem chỗ ấy lớn hay nhỏ, thấp hay cao và được đọn đẹp thế nào.
[113] Tiển nguyện thứ ba, sẽ có cùng một tiển nguyện và cùng một
hình thức như trong cuộc chiêm niệm trước đây.
[114] !Diểm thứ nhất, xem thấy các nhân vật, tức là Đức Mẹ của chúng ta và thánh Giu-se, và người nữ tỳ và Hài nhi Giê-su sau khi sinh ra; ?tự coi mình như một đứa trẻ hèn mọn và một em bé nô lệ bất xứng, ngắm nhìn, chiêm ngưỡng và hầu hạ các Ngài trong những công việc cẩn thiết, như thể tôi đang có mặt, với tất cả lòng kính trọng và tôn kính,và rổi ngẫm nghĩ trong lòng để rút ra ích lợi nào đó.
[115] Điểm thứ hai. Quan sát điểu các ngài nói, chú tâm vào đó và chiêm ngắm điểu đó, và ngẫm nghĩ trong lòng để rút ra ích lợi nào đó.
[116] !Điểm thứ ba, quan sát và suy xét việc các Ngài làm, như đi đường xa và chịu vất vả để Chúa sinh ra trong cảnh nghèo khó tột cùng, ?và sau bao nhiêu lao khổ của sự đói, khát, nóng bức,
giá lạnh, của những sỉ nhục và chống đối, Chúa sẽ chịu chết trên Thập Giá; và tất cả những sự ấy vì tôi. 3 Rồi ngẫm nghĩ để rút ra ích lợi thiêng liêng nào đó. [117] Kết thúc bằng một cuộc tâm sư như trong cuộc chiêm niệm
trước và bằng một Kinh Lạy Cha.
[118] ' CUỘC CHIÊM NIỆM THỨ BA SẼ LÀ VIỆC PHỤC NIỆM VỀ CUỘC THAO LUYỆN THỨ NHẤT VÀ THỨ HAI.
?5au kinh dọn lòng và ba tiển nguyện, sẽ thực hiện việc phục niệm của thao luyện thứ nhất và thứ hai; 3 luôn chú ý đến những chỗ quan trọng hơn mà chúng ta đã cảm thấy được chút hiểu biết, an ủi hay sầu khổ nào đó. Cuối cùng cũng làm cuộc tâm sự và một Kinh Lạy Cha.
[119] (Giải thích) Trong cuộc “phục niệm” này cũng như các lần khác sau này, cũng theo cùng một cách thức tiến hành như trong các cuộc “phục niệm” của tuần thứ nhất, chỉ đổi để tài còn giữ nguyên hình thức.
[1201 CUỘC CHIÊM NIỆM THỨ TƯ LÀ CUỘC PHỤC NIỆM CỦA CUỘC CHIÊM NIỆM THỨ NHẤT VÀ THỨ HAI, SẼ CÓ CÙNG MỘT CÁCH THỨC NHƯ TRONG CUỘC PHỤC NIỆM TRÊN ĐÂY.
[121]! CUỘC CHIÊM NIỆM THỨ NĂM, ÁP DỤNG NGŨ QUAN VÀO CUỘC CHIÊM NIỆM THỨ NHẤT VÀ THỨ HAI.
? Sau kinh đọn lòng và ba tiển nguyện, sẽ được ích lợi nhiều nếu đem áp dụng năm giác quan tưởng tượng vào bài chiêm niệm thứ nhất và thứ hai theo cách sau đây:
[122] Điển thứ nhất: là xem thấy các nhân vật bằng con mắt tưởng tượng. Suy gẫm và chiêm niệm cách đặc biệt những tình huống liên quan tới các Ngài và rút ra lợi ích nào đó bởi những điểu mình
[123] Điểm thứ hai, nghe bằng tai những điểu các Ngài nói hoặc có thể nói, và ngẫm nghĩ trong lòng để rút ra ít nhiều ích lợi nào
[124] ! Điểm thứ ba, ngửi và nếm bằng khứu giác và vị giác mùi vị thơm tho và ngọt ngào vô cùng của Thiên Chúa, của linh hổn và các nhân đức của linh hổn cùng mọi sự khác, tuỳ theo nhân vật mà ta chiêm ngắm; ?ngẫm nghĩ trong lòng và rút lấy ích lợi từ đó.
[125] Điển thứ bốn, sò vào bằng xúc giác, thí dụ ôm và hôn những nơi các nhân vật ấy đặt chân lên và ngổi vào, luôn cố
gắng rút lấy ích lợi từ đó.
[126] Kết thúc bằng một cuộc tâm sự như trong các cuộc chiêm niệm thứ nhất và thứ hai, và bằng một Kinh Lạy Cha.
[127] !Gh¡ chú thứ nhất: cần chú ý rằng trong suốt này và các tuần sau, tôi chỉ được đọc đến mầu nhiệm của cuộc chiêm niệm mà tôi vừa mới làm xong, ? đến nỗi, hiện tại, tôi sẽ không đọc về bất cứ một mầu nhiệm nào khác mà tôi không phải làm hôm nay hay ngay bây giờ, để sự suy xét về một mầu nhiệm này không làm xáo trộn việc suy xét về mầu nhiệm khác.
[128] chú thứ hai, cuộc Thao Luyện thứ nhất về mầu nhiệm Nhập Thể sẽ thực hiện vào nửa đêm, cuộc thứ hai lúc rạng đông; cuộc thứ ba vào giờ Thánh Lễ; cuộc thứ bốn vào giò hát kinh chiểu và cuộc thứ năm trước giờ kinh tối; 2sẽ ở lại một giờ cho mỗi cuộc thao luyện trong số năm cuộc và sẽ giữ cùng một trật
tự ấy cho mọi cuộc sau này.
[129] 1 Gi¡ chú thứ ba: nên chú ý là nếu người tập những cuộc Thao Luyện đã có tuổi hay yếu sức, hoặc dù mạnh khoẻ nhưng trong tuần thứ nhất đã yếu sút đi cách nào đó; ?thì điểu tốt hơn đối với họ trong tuần thứ hai này ít nhất hai ba lần không thức đậy vào giờ nửa đêm; họ sẽ làm một cuộc chiêm niệm buổi sáng, một cuộc khác sau giờ lễ và một cuộc khác trước bữa ăn trưa 3 và một cuộc phục niệm về tất cả những cuộc Thao Luyện ấy vào giờ hát kinh rổi áp dụng ngũ quan trước bữa tối.
[130] ! Ghi chú thứ bốn: với tuần thứ hai này, về tất cả mười điểu phụ thêm đã nói ở tuần thứ nhất, phải sửa đổi các điểu thứ hai, thứ sáu, thứ bảy và một phần thứ mười.
?Về thứ hai là: thoạt ngay sau khi thức dậy, đặt trước mặt cuộc chiêm niệm mà tôi phải làm, ao ước được hiểu biết hơn Ngôi Lời Hằng Sống đã nhập thể, để phụng sự Ngài hơn và đi theo Ngài hơn.
3Và về thứ sáu là năng nhớ lại cuộc đời và các mầu nhiệm của Chúa Ki-tô, Chúa chúng ta, bắt đầu từ sự Nhập Thể của Ngài cho đến nơi hoặc mầu nhiệm mà tôi đang chiêm niệm.
#Và về thứ bảy là phải dùng bóng tối hay ánh sáng, vận dụng trời đẹp hay trời xấu, tuỳ theo mức độ người tập luyện thấy điểu ấy có thể sinh ích cho mình và giúp tìm kiếm được điều mình ao ước.
5Và về điểu thứ mười, người tập luyện phải thích ứng với những mầu nhiệm mà họ chiêm niệm, vì có những mẩu nhiệm đòi phải hãm mình đển tội, có những mầu nhiệm lại không. vậy, phải đòi buộc sao cho mười điểu phụ thêm phải được tuân giữ một cách rất cẩn thận.
[131] ! chú thứ năm, trong tất cả các cuộc Thao Luyện, trừ lần vào nửa đêm và ban sáng, sẽ làm một điểu tương đương với điều phụ thêm thứ hai, theo cách thức sau đây: ? ngay khi nhớ đến giờ tập luyện mà tôi phải làm, trước khi đi làm việc ấy, tôi sẽ đặt trước mặt: tôi đi đâu và đến trước mặt ai, ° rổi lược tóm sơ qua bài Thao Luyện mà tôi sắp phải làm và sau đó làm điều phụ thêm thứ ba rồi tôi đi vào bài Thao Luyện.
[132]! NGÀY THỨ HAI
Để làm cuộc chiêm niệm thứ nhất và thứ hai, lấy mầu nhiệm Dâng Chúa trong Đển Thánh (268) và việc chạy trốn như bị lưu đày sang Ai-cập (269). ? Và về hai cuộc chiêm niệm này, cũng làm hai cuộc phục niệm và áp dụng ngũ quan theo cùng một cách thức như đã làm ngày hôm trước.
[133] ! (Giải thích) Mặc đầu người tập Linh Thao nghiêm túc và cường tráng, thỉnh thoảng cũng nên thay đổi, bắt đầu từ ngày thứ hai này cho đến hết ngày thứ bốn, để đễ tìm thấy người ta ước muốn hơn; 2 nghĩa là chỉ làm một cuộc chiêm niệm lúc rạng đông, một vào giờ lễ, phục niệm các cuộc chiêm niệm đó
vào giờ kinh chiểu và áp dụng ngũ quan trước bữa ăn tối.
NGÀY THỨ BA
Chúa Hài Đồng Giê-su đã vâng lời cha mẹ mình ở Na-za-rét như thế nào (số 271), đoạn về việc các Ngài tìm thấy Chúa ở trong Đển Thờ ra sao (số 272), và sau đó cũng làm hai cuộc phục niệm
và áp dụng ngũ quan. [135] ! LỜI PHI LỘ VỀ VIỆC SUY XÉT CÁC BẬC SỐNG
? Chúng ta đã suy xét gương Đức Ki-tô, Chúa chúng ta, Đấng đã nêu gương cho ta về bậc sống thứ nhất, tức là sự tuân giữ các giới luật, khi Ngài sống trong sự vâng lời cha mẹ Ngài, 3cũng như về bậc sống thứ hai tức là bậc trọn lành theo Phúc Âm, khi Chúa ở lại trong Thờ, bỏ cha nuôi và người mẹ trần gian của Ngài, để hiến mình vào việc thuần tuý phụng sự Cha Hằng Sống của Ngài. + Chúng ta cũng sẽ bắt đầu cùng một trật với việc chiêm niệm về cuộc đời Ngài, tìm kiếm và nài xin được biết ở cuộc sống nào, hay ở bậc nào, Chúa chí tôn muốn chúng ta sống để phụng sự Ngài. Bởi vậy, như để khởi đầu, ngay trong cuộc Thao Luyện đầu tiên sau đây, chúng ta sẽ nhìn xem ý muốn của Đức Ki-tô, Chúa chúng ta và ngược lại ý muốn của kẻ thù địch của bản tính loài người, 5 và cách thức phải sắp xếp thế nào hầu đạt tới sự trọn lành trong bất cứ bậc sống hay cuộc sống nào mà Thiên Chúa, Chúa chúng ta sẽ cho chúng ta chọn lựa.
[136] NGÀY THỨ BỔN Suy gẫm về Hai Cờ Hiệu, một của Đức Ki-tô vị chỉ huy tối cao và Chúa chúng ta, một của Lu-xi-phe, kẻ thù của bản tính loài người chúng ta
? Kính dọn lòng thường lệ.
[137] Tiển nguyện thứ nhất là lịch sử. Ở đây là Chúa Ki-tô kêu gọi và muốn cho mọi người ở dưới bóng cờ Ngài thế nào và Lu-xiphe ngược lại, ở dưới cờ nó.
[138] ! Tiển ngưyện thứ hai: đặt khung cảnh bằng cách nhìn xem nơi chốn. Ở đây là xem thấy một doanh trại vĩ đại của toàn thể miển Giê-ru-sa-lem, ở đó có vị chỉ huy tối cao và của những người lành thánh là Đức Ki-tô, Chúa chúng ta; ? một doanh trại khác ở miển Ba-by-lon, nơi có tên cẩm đầu kẻ thù là Lu-xi-phe. [139] thứ ba: xin điểu tôi ao ước, ở đây là xin cho được hiểu biết những sự lừa đảo của tên cẩm đầu xấu xa và sự trợ giúp để giữ mình thoát khỏi những sự lừa đảo ấy; ? và được hiểu biết đời sống chân thực mà vị lãnh đạo tối cao và đích thực chỉ cho chúng ta, cùng ơn sủng để noi theo Ngài.
[140] Điểm thứ nhất là tưởng tượng ra tên cầm đầu hết mọi kẻ thù địch ở trong một doanh trại vĩ đại miển Ba-by-lon, như đang ngổi trên một ngai lớn bằng lửa và khói, với hình dáng ghê sợ và khủng khiếp.
[141] ! Điểm thứ hai, suy xét về việc hắn kêu gọi vô số quỷ dữ ra sao và sai chúng đi thế nào; bọn này thành này, lũ kia thành khác, ? và như thế trong toàn thể thế giới không bỏ sót một thành một miển, một bậc người hay cách đặc biệt bất cứ người nào. [142] ! Điểm thứ ba: suy xét về huấn lệnh hắn nói với lũ quỷ đữ, và căn dặn chúng quăng lưới và xiểng xích như thế nào; ?rằng trước hết chúng phải cám dỗ về sự ham muốn của cải, nh trường hợp thường xảy ra, để người ta dễ dàng đi đến vinh
quang phù phiếm của thế gian hơn, và sau đó đến kiêu ngạo cả thể; 3 như thế, bậc thang thứ nhất là của cải, bậc thứ hai là vinh quang, bậc thứ ba là kiêu ngạo, và từ ba bậc thang này hắn đưa
vào mọi tật xấu khác.
[143] Cũng thế nhưng ngược lại, phải tưởng tượng vị chỉ huy tối cao và chân thật là Đức Ki-tô, Chúa chúng ta.
[144] Điểm thứ nhất: suy xét Đức Ki-tô, Chúa chúng ta đang đứng trong doanh trại rộng lớn miển Giê-ru-sa-lem, ở một chỗ khiêm
tốn, đẹp đẽ và phúc hậu như thế nào.
[145] Điểm thứ hai: suy xét xem Chúa cả thế giới chọn lựa biết bao nhiêu người, tông đổ, môn đệ..., và sai họ đi khắp thế gian truyển rao đạo lý thánh thiện của Ngài cho mọi bậc và mọi hạng người.
[146] ! Điểm thứ ba: suy xét về giáo huấn Đức Ki-tô, Chúa chúng ta vốn phán dạy các tôi tớ và bạn hữu Ngài, mà Ngài sai đi trong cuộc viễn chỉnh đó, ? Ngài căn dặn tìm cách giúp đỡ mọi người bằng cách lôi kéo họ, thứ nhat đến sự khó nghèo trong lòng tột bực, 3 và nếu bởi đó Thiên Chúa được phụng sự cả đến sự khó nghèo thực nếu Ngài muốn chọn họ ; 1 thứ hai đến lòng ao ước chịu sỉ nhục và khinh chê, vì bởi hai điểu ấy mà có đức khiêm nhường. 5 Như thế có ba bậc, bậc thứ nhất là sự khó nghèo đối lại với sự giàu sang, bậc thứ hai là những sự sỉ nhục hoặc khinh chê đối lại với vinh dự thế gian, bậc thứ ba là khiêm nhường đối lại với kiêu ngạo, 5 và từ ba bậc thang ấy họ được dẫn tới mọi nhân đức khác.
[147] !Một cuộc tâm sự với Đức Mẹ để Người xin cùng Con cũng
là Chúa của Người, cho tôi ơn được nhận vào dưới cờ Ngài, 2 thứ nhất bằng sự khó nghèo trong lòng tột bực và nếu bởi đó Chúa Chí Tôn được phụng sự và nếu Ngài muốn chọn và nhận tôi cả trong sự nghèo khó thực sự; 3 thứ hai bằng sự chịu sỉ nhục và bất công, để nhờ đó noi gương Ngài hơn, miễn là tôi có thể chịu những sự ấy mà không gây nên tội cho ai và cũng không có chỉ mất lòng Chúa Chí Tôn. Đoạn đọc Kinh Kính Mừng.
# Xin cùng điểu đó với Đức Chúa Con để Ngài cầu xin Đức Chúa Cha cùng một điểu đó, rồi đọc kinh “Anima (Lạy hổn Chúa Ki-tô).
5 Xin cùng một điểu ấy với Đức Chúa Cha để Người ban cho tôi, rổi đọc Kinh Lạy Cha.
[148] thích) Cuộc thao luyện này sẽ làm vào nửa đêm và sau đó làm một lần nữa vào ban sáng, và cũng làm hai cuộc phục niệm về cùng một bài này vào giờ Thánh Lễ và giờ kinh ? luôn luôn kết thúc bằng ba cuộc tâm sự với Đức Mẹ, với Đức Chúa Con và với Đức Chúa Cha. 3 Và cuộc Thao Luyện tiếp sau đây về Các Mẫu Người, sẽ làm trước bữa tối.
[149] ' CÙNG NGÀY THỨ BỐN, suy gẫm về ba mẫu người để
chọn điểu tốt hơn ? Kính dọn lòng như thường lệ.
[150] ! Tiển nguyện thứ nhất là lịch sử. Đây là lịch sử về ba mẫu
người, mỗi người trong họ đều kiếm được mười ngàn “ducat”,
nhưng không phải với lòng ngay thẳng và trong sạch
vì lòng yêu mến Thiên Chúa. ? Cả ba đều muốn cứu thoát mình
và tìm thấy Thiên Chúa, Chúa chúng ta trong bình an, bằng cách
gõ mình khỏi gánh nặng và sự ngăn trở mà họ có đối với những của cải do bởi lòng quyến luyến đã kiếm được.
[H51] Tiển nguyện thứ hai, đặt khung cảnh bằng cách nhìn xem nơi Ở đây là xem thấy chính mình tôi, như đang ở trước mặt Thiên Chúa, Chúa chúng ta và tất cả các thánh của Ngài để ước muốn và nhận biết điểu gì có thể làm đẹp lòng Chúa nhân lành hơn.
[152] Tiển nguyện thứ ba, xin điều tôi ao ước. Ở đây là xin ơn để chọn điểu gì thích hợp hơn để làm vinh danh Chúa Chí Tôn và làm ích cho linh hổn tôi hơn.
[153] Mẫu người thứ nhất dường như muốn diệt trừ lòng quyến luyến mình có đối với của cải đã kiếm được, để tìm được Thiên Chúa, Chúa chúng ta trong bình an và để có thể cứu rỗi mình, nhưng cho đến tận giờ chết họ cũng không dùng các phương thế để làm điều đó.
[154] !Mẫu người thứ hai muốn diệt trừ lòng quyến luyến ấy, nhưng họ muốn vừa diệt bỏ nó, vừa giữ lại của cải đã kiếm được, làm như Thiên Chúa phải quy theo điểu họ muốn, ? và họ không quyết tâm từ bỏ của ấy để đi tới Thiên Chúa, mặc dù lẽ ra đó phải là bậc tốt hơn cho họ.
[155] !Mẫu người thứ ba muốn diệt trừ lòng quyến ấy, mà họ ước muốn đến nỗi, chẳng còn tha thiết tới việc giữ hay không giữ của đã kiếm được, ?điểu duy nhất người ấy khao khát là muốn giữ hay không muốn giữ lại của cải tuỳ vào điểu mà Thiên Chúa, Chúa chúng ta sẽ đặt nơi lòng muốn của mình và tùy vào điều đối với họ có vẻ tốt hơn để phụng sự và tôn vinh Chúa. 3 Và
trong khi chờ đợi họ muốn coi mình như đã từ bỏ hết mọi sự trong tâm hổn và cố sức không muốn sự này hay sự khác nếu họ không được thúc đẩy bởi nguyên một việc phụng sự Thiên Chúa mà thôi. + Như thế, chính ý muốn được phụng sự Thiên Chúa, Chúa chúng ta hơn, thúc đẩy họ giữ hoặc bỏ của ấy.
[56] Làm ba cuộc tâm sự như trong cuộc chiêm niệm trước về Hai Cò Hiệu.
[157] thích) Nên ghi chú rằng khi ta cảm thấy một tâm tình hoặc lòng gớm ghét chống lại sự khó nghèo thực, khi ta không bình tâm đối với sự khó nghèo hoặc giàu có, ?thì điểu này giúp ích nhiều để diệt trừ lòng quyến luyến lệch lạc ấy, là trong các tâm sự, nài xin Chúa chọn mình vào trong sự khó nghèo thực sự (mặc dầu nghịch ý xác thịt) 3và giục lòng ước muốn, cầu xin, van nài cho được điểu ấy, miễn là để phụng sự và ngợi khen Thiên Chúa nhân lành.
[158] NGÀY THỨ NĂM: chiêm niệm việc Đức Kitô, Chúa chúng ta khởi hành từ Na-za-rét để đến sông Gio-đan và việc Ngài chịu phép rửa thế nào (số 273).
[159] 1(Giải thích 1) Cuộc chiêm niệm này sẽ làm một lần vào nửa đêm và một lần nữa vào ban sáng, rồi hai lần phục niệm vào giờ Thánh Lễ và giò hát kinh chiểu, và trước bữa ăn tối sẽ áp dụng ngũ quan. ?Mỗi lần trong năm cuộc thao luyện ấy đều bắt đầu bằng kinh dọn lòng thường lệ và ba tiển nguyện như đã giải thích trong cuộc chiêm niệm về Nhập Thể và Giáng Sinh, 3và kết thúc bằng ba cuộc tâm sự của bài Ba Mẫu Người hoặc theo lời
ghi chú sau bài Ba Mẫu Người ãy.
[160] (Giải thích 2) Việc xét mình riêng sau bữa trưa và bữa tối sẽ làm về các lỗi lầm và trễ nải trong các cuộc thao luyện và các điểu phụ thêm, chính ngày đó cũng như những ngày sau đều làm như vậy.
[161] TNGÀY THỨ SÁU: Chiêm niệm Đức Ki-tô Chúa chúng ta từ sông Gio-đan vào sa mạc và ở đó thế nào. Mọi sự theo cùng thể thức như ngày thứ năm.
?NGÀY THỨ BẢY: Thánh An-rê và các vị khác theo Đức Ki-tô, Chúa chúng ta thế nào (275).
*NGÀY THỨ TÁM: Bài giảng trên núi về tám mối phúc thật (số 278). “NGÀY THỨ CHÍN: Về Đức Ki-tô Chúa chúng ta hiện ra cùng các môn đệ trên sóng biển như thế nào (số 280).
“NGÀY THỨ MƯỜI: Chúa giảng ở trong Đểu Thờ như thế nào (số 288).
SNGÀY THỨ MƯỜI MỘT: Về sự La-za-rô sống lại (số 285).
7NGÀY THỨ MƯỜI HAI: Về ngày Rước Lá (số 287).
[162] 'Giỉ chú thứ nhất là trong những bài chiêm niệm của tuần
thứ hai này, tuỳ theo thời giờ mỗi người muốn để ra hoặc theo những tiến bộ họ đạt được mà có thể kéo dài hay rút ngắn. ?Nếu muốn kéo dài, hãy sử dụng những mầu nhiệm Đức Mẹ đi viếng bà thánh Elisabeth, các mục đồng, Hài nhi Giê-su chịu cắt bì, Ba vua hoặc về những mầu nhiệm khác nữa. 3Nếu muốn rút ngắn cũng có thể bỏ bớt trong những điểu đã để nghị; vì đây chỉ là một dẫn nhập và phương pháp hầu sau đó có thể chiêm niệm cách hoàn hảo và trọn vẹn hơn.
[163] Thứ hi: ta sẽ để cập đến để tài chọn lựa bắt đầu từ cuộc chiêm niệm của ngày thứ năm này về những việc xảy ra từ khi Chúa rời Na-za-rét đến khi Ngài chịu phép rửa ở sông Gio-đan, theo những giải thích ở sau.
[164] !Thứ ba: trước khi bước vào cuộc chọn lựa, để được gắn bó với giáo lý chân chính của Đức Ki-tô, Chúa chúng ta, ?điểu có ích lợi rất nhiều là để tâm và suy xét về ba cách khiêm nhường sau đây; trong cả ngày, luôn suy xét thường xuyên về ba cách khiêm nhường ãy, 3và cũng làm các cuộc tâm sự, theo cách thức sẽ chỉ ở phẩn sau.
[165] !Cách khiêm nhường thứ nhất cần thiết cho phần rỗi đời đời, tức là tôi tự hạ mình và tự khiêm nhu chừng nào có thể, để trong mọi sự tôi vâng theo lể luật Thiên Chúa, Chúa chúng ta, zđến nỗi dù người ta có đặt tôi lên làm chúa mọi thụ tạo trên thế gian này hay dù có bỏ mạng sống tạm bợ này đi nữa, tôi cũng không nghĩ đến việc vi phạm một giới răn nào của Thiên Chúa hay của loài người mà bị buộc thành tội trọng.
[166] !Thứ hai hoàn hảo hơn cách thứ nhât, tức là nếu tôi đạt tới mức độ không còn tìm kiếm mà cũng chẳng còn tha thiết để đạt được sự giàu sang hơn là nghèo hèn, để khát mong vinh dự hơn là nhục nhã, để ao ước đời sống trường thọ hơn là ngắn ngủi, ?khi việc phụng sự Thiên Chúa và ích lợi cho linh hổn tôi ngang nhau; vả nữa, dù để được cả thụ tạo hay dù phải mất mạng sống đi nữa, tôi cũng không nghĩ đến phạm một tội nhẹ.
[167] !Thứ ba thì hoàn hảo nhất, bao gồm cả cách thứ nhất và thứ
hai, ấy là giả thiết việc ngợi khen và việc làm vinh danh Chúa ngang nhau, ?thì để noi gương và nên giống Đức Ki-tô, Chúa chúng ta cách thiết thực hơn, °tôi muốn và tôi chọn sự nghèo khó với Chúa Ki-tô khó nghèo hơn là sự giàu sang, sự sỉ nhục với Chúa Ki-tô bị sỉ nhục hơn là vinh dự, và ao ước được coi là ngu đại và điên rổ vì Chúa Ki-tô, Đấng đầu tiên đã bị coi như thế, hơn là được coi như người thông thái, khôn ngoan ở thế gian này.
[168] thích) Như thế, đối với ai muốn được lòng khiêm nhường theo cách thứ ba, thì điểu rất có ích là làm ba cuộc tâm sự về bài Ba Người đã nói ở trên, ?bằng cách, xin Chúa chúng ta đoái thương chọn họ vào cách khiêm nhường thứ ba, cao quí hơn và tốt lành hơn, để noi gương Chúa hơn và phụng sự Ngài hơn, nếu việc phụng sự và ngợi khen Chúa chí tôn cũng bằng hoặc lớn hơn (các cách khác).
[169] !LỜI PHI LỘ ĐỂ LÀM VIỆC CHỌN LỰA
?Trong mọi việc chọn lựa tốt, về phần chúng ta, con mắt ý hướng của chúng ta phải đơn sơ chỉ nhằm cái vì đó tôi được dựng nên, ấy là để ngợi khen Thiên Chúa, Chúa chúng ta và để cứu rỗi linh hổn tôi; 3và như thế, bất cứ điểu gì tôi chọn lựa, tự bản chất nó phải giúp tôi đạt tới cứu cánh vì đó tôi được tạo dựng, không được xếp đặt và cũng không quy hướng cứu cánh theo phương tiện, nhưng phải xếp đặt và quy hướng phương tiện theo cứu
cánh.
hạn trong thực tế, có nhiều người, trước tiên chọn hôn nhân, vốn chỉ là phương tiện, thứ đến mới phụng sự Thiên Chúa trong việc hôn nhân, mà việc phụng sự Thiên Chúa lại là cứu cánh. Cũng thế có những người khác trước hết muốn được bổng lộc, và sau đó mới muốn phụng sự Thiên Chúa nhờ bổng lộc đó.
"Như vậy, những người ấy không đi thẳng tới Thiên Chúa, nhưng muốn Thiên Chúa đến ngay vào những quyến luyến lệch lạc của họ, và do đó họ lấy phương tiện làm cứu cánh và cứu cánh làm phương tiện. Như vậy cái mà lẽ ra họ phải đặt lên hàng đầu thì họ lại để xuống hàng cuối, 5vì trước hết, chúng ta phải lấy làm mục tiêu lòng khao khát phụng sự Thiên Chúa, vốn là cứu cánh và thứ đến mới là việc nhận bổng lộc hay kết hôn hay nếu thấy việc đó thích hợp hơn đối với tôi, vì đó là phương tiện để tới mục đích. 7Như vậy, không gì có thể thúc đẩy tôi lấy hoặc bỏ phương tiện này hay bỏ phương tiện kia, nếu không phải chỉ là để phụng sự và ngợi khen Thiên Chúa, Chúa chúng ta và cứu rồi linh hồn tôi đời đời.
[170] !ĐỂ BIẾT PHẢI CHỌN LỰA NHỮNG GÌ, GỒM BỐN ĐIỂM VÀ MỘT GHI CHÚ.
?Điểm nhất: điều cần thiết là tất cả những điểu nơi đó chúng ta muốn làm việc chọn lựa, tự chúng phải không tốt không xấu, hoặc tốt và phải chiến đấu trong lòng Mẹ Thánh Giáo Hội phẩm trật, chứ không phải là những điều xấu hay những điểu đi ngược với Giáo Hội.
[171] !Điểm hai: có những điểu vốn thuộc về việc chọn lựa không thể thay đổi, chẳng hạn như chức linh mục, hôn nhân...; ?còn những điểu khác thuộc về việc chọn lưa có thể thay đổi, chẳng hạn như nhận lãnh hay khước từ bổng lộc, nhận lãnh hay loại bỏ những của cải đời này.
[172] ba: trong việc chọn lựa không thể đổi, một khi việc chọn lựa đã được làm một lần rồi, thì không được chọn lại nữa, vì không thể tháo bỏ được, chẳng hạn như việc hôn nhân, chức linh mục,...; chỉ còn phải xem xét nếu mình đã không làm việc chọn lựa cho phải phép và theo cách thức đúng trật tự, không theo những quyến luyến lệch lạc, thì ăn năn hối hận và rồi cố gắng sống một đời tốt lành trong điểu mình đã chọn lựa. °Một việc chọn lựa như vậy không geil cho thấu đó là tmột ơn thiên triệu, vì đó là một cuộc chọn lựa
vô trật tự và lệch lạc, như có nhiều người lầm lộn trong việc ấy, lấy sự chọn lựa lệch lạc hay xấu xa làm ơn kêu gọi thẩn linh, 5vì mọi ơn thiên triệu bao giờ cũng trong sáng và rõ ràng, không pha trộn chút gì từ ý xác thịt hay một quyến luyến lệch lạc nào khác.
[173] !1Điểmn bốn: nếu người nào đã chọn lựa phải phép và đúng trật tự về những điểu thuộc về sự chọn lựa có thể thay đổi, không theo xác thịt hay thế gian, ?thì không có lý do để làm việc chọn lựa một lần nữa, nhưng chỉ phải hoàn thiện trong sự chọn lựa ấy bao nhiêu có thể.
[174] 'Ghi chú: nên chú ý rằng, nếu một việc chọn lựa có thể đổi mà đã không làm cho thành thật và đúng trật tự, ?thì điều có ích lợi vào lúc này là làm lại việc chọn lựa cho đúng phép dành cho những ai ao ước sinh hoa trái đáng kể và rất đẹp lòng Thiên Chúa, Chúa chúng ta.
[175] 'VỀ BA THÌ MÀ MỖI THÌ CÓ THỂ LÀM VIỆC CHỌN LỰA LÀNH MẠNH VÀ TỐT LÀNH
?Thì thứ nhất: là khi Thiên Chúa, Chúa chúng ta đánh động và lôi kéo ý muốn đến nỗi không hổ nghỉ và cũng không thể hổ nghỉ; linh hồn sốt mến tuân theo điều đã được chỉ vạch; $thánh Phaolô và thánh Mát-thêu đã làm như thế khi các ngài theo Đức Ki-tô Chúa chúng ta.
[176] Thứ hai: khi nhận được đủ ánh sáng và sự hiểu biết bởi kinh nghiệm về những an ủi và sẩu khổ, cũng như bởi kinh nghiệm về việc nhận định thần lành và thần dữ khác nhau.
[177] !Thì thứ ba là thì yên tĩnh; trước hết suy xét con người sinh ra để làm gì, tức là để ngợi khen Thiên Chúa, Chúa chúng ta, và để cứu rỗi linh hồn mình. với lòng ước ao điểu đó, chọn làm phương tiện, một cuộc sống hay một bậc sống trong lòng Giáo Hội, để gặp được ở đó sự giúp đỡ cho việc phụng sự Chúa và cứu rồi linh hồn mình.
nói, thời kỳ yên tĩnh, nghĩa là khi linh hổn không bị xao động bởi các thần loại khác nhau, và sử dụng những tài năng tự nhiên của mình cách tự do và yên tĩnh.
[178] 'Nếu cuộc chọn lựa không làm được trong thì thứ nhất hay thứ hai, sau đây là hai cách để chọn lựa theo thì thứ ba.
?CÁCH THỨ NHẤT ĐỂ LÀM VIỆC CHỌN LỰA LÀNH MẠNH VÀ TỐT LÀNH, GỒM SÁU ĐIỂM:
3Điểm nhất là đặt mình trước những điểu tôi toan chọn lựa, chẳng
hạn một chức vụ hay bổng lộc phải tiếp nhận hay để lại, hoặc bất cứ điểu gì khác vốn thuộc về sự chọn lựa có thể thay đổi được.
[179] !Thứ hai là cần phải đặt làm mục tiêu cái cứu cánh vì đó tôi đã được dựng nên, là ngợi khen Thiên Chúa, Chúa chúng ta và cứu rỗi linh tôi; ?lại nữa tôi phải giữ bình tâm, không có một quyến luyến lệch lạc nào, đến nỗi không hướng chiểu và cũng không tha thiết để tiếp nhận điểu đã được để ra hơn là để lại hoặc để lại hơn là tiếp nhận; tôi phải giữ mình như ở giữa một bàn cân để chỉ nghiêng theo đàng nào tôi “cảm thấy” thích hợp hơn để làm vinh danh và ca ngợi Chúa và cứu rồi linh hổn tôi.
[180] !Thứ ba: xin Thiên Chúa, Chúa chúng ta đoái thương đánh động ý muốn tôi và đặt vào linh hổn tôi điểu tôi phải làm đối với điểu đã được để ra, để ngợi khen và làm vinh danh Chúa hơn, ?bằng cách ngẫm đúng đắn và trung thành bằng trí hiểu của tôi, và chọn lựa hợp với ý muốn cực thánh và nhân lành của Người.
[181] !Thứ bốn: suy xét bằng cách luận lý xem sẽ có bao nhiêu ích lợi và hoa trái phát sinh cho tôi khi có chức vụ hay bổng lộc nhằm chỉ để ngợi khen Thiên Chúa, Chúa chúng ta và cứu rồi linh hổn tôi mà thôi; ?và ngược lại cũng thế, suy xét xem những bất lợi và nguy hiểm khi có điểu ấy. làm như vậy trong phần thứ hai, nghĩa là nhìn xem những ích lợi và hoa trái bởi khi không có điểu ấy, và ngược lại cũng nhìn xem những bất tiện và nguy hiểm khi không có nó.
[182] !Thứ sau khi đã nghiền ngẫm và luận lý dưới mọi khía
cạnh như thế, về điểu đã được để ra tôi nhìn xem lý trí nghiêng về phía nào hơn, ?và như thế, phải theo sự thúc đẩy mạnh nhất của lý trí chứ không theo sự thúc đẩy nào của tình cảm mà đưa
đến quyết định về điều đã được để ra.
[183] !Thứ sáu: khi đã làm xong việc chọn lựa hay quyết định ãy, người đã chọn lựa phải mau mắn đi cầu nguyện trước mặt Thiên Chúa, Chúa chúng ta, *và dâng cho Ngài cuộc chọn lựa đó, để Chúa Chí Tôn đoái nhận và xác chuẩn cho, nếu điểu ấy giúp
phụng sự và ngợi khen Ngài hơn.
[184] THỨ HAI ĐỂ LÀM VIỆC CHỌN LỰA LÀNH MẠNH VÀ TỐT LÀNH GỔM BỔN QUY TẮC VÀ MỘT GHI CHÚ.
?Thứ nhất: là lòng yêu mến đánh động tôi và làm tôi chọn lựa điểu nào đó, phải xuống từ trên cao, từ tình yêu mến Thiên Chúa, 3đến nỗi người chọn lựa trước hết phải cảm thấy trong lòng rằng tình yêu mến nhiều hay ít mà họ có đối với điểu họ chọn lựa, duy chỉ vì Đấng Tạo Hoá và Chúa họ mà thôi.
[85] !Thứ hai: nhìn xem một người mà tôi chưa bao giờ gặp gỡ, và cũng chẳng quen biết, và với lòng ước ao cho họ được mọi sự hoàn thiện, suy xét điểu tôi sẽ khuyên họ làm và chọn lựa để sáng danh Thiên Chúa, Chúa chúng ta hơn và làm cho linh hổn họ được hoàn thiện hơn; ?và £ôï, một khi làm như vậy cho tôi, tôi tuân theo quy tắc mà chính tôi đã để nghị cho người khác.
[186] Thứ ba: suy xét như thể tôi đang ở vào lúc nguy tử, thì hình thức và quy tắc mà lúc ấy lẽ ra tôi muốn mình tuân theo trong cách thức chọn lựa hiện bây giờ như thế nào, và một khi khuôn
theo đó, tôi thực hiện toàn bộ quyết định của mình.
[187] !1Thứ bốn: bằng việc ngắm nhìn và suy xét tình trạng của tôi trong ngày phán xét thế nào, hãy nghĩ xem lúc ấy lẽ ra tôi muốn mình đã định đoạt về công việc hiện tại như thế nào; ?quy tắc mà lúc ấy tôi muốn mình đã tuân theo, tôi nhận lấy ngay bây giờ, để
lúc ấy tôi được hạnh phúc và vui mừng trọn vẹn.
[188] chú) Một khi đã nhận lấy những quy tắc trên đây để được cứu rỗi và an nghỉ đời đời, tôi sẽ làm việc chọn lựa và việc dâng hiến cho Thiên Chúa, Chúa chúng ta, theo như điểm thứ sáu trong cách thứ nhất để làm việc chọn lựa.
[189] 'ĐỂ CẢI THIỆN VÀ CANH TÂN ĐỜI SỐNG VÀ BẬC SỐNG CỦA MÌNH
?Phải tuân giữ điểu này, về những người đã được định vị ở bậc cai quản trong Giáo Hội hay ở bậc hôn nhân, (dù có dư dật của cải đời này hay không), họ không có lý do hay không có ý muốn sẵn sàng để làm việc chọn lựa có thể thay đổi, *thì sẽ có ích lợi rất nhiều là, thay vì làm một cuộc chọn lựa, để nghị cho họ một hình thức và một phương pháp nhằm cải thiện và canh tân đời sống và bậc sống riêng của họ; 5nghĩa là đưa hữu thể thụ tạo, đời sống và bậc mình vào việc làm vinh danh và ngợi khen Thiên Chúa, Chúa chúng ta và cứu rỗi linh hổn mình. °Để hướng về và đạt tới cùng đích ấy, phải suy xét và nghiển ngẫm nhiều bằng các cuộc thao luyện và các cách chọn lựa, như đã giải thích, mình phải có nhà cửa và gia nhân thế nào, phải điểu khiển và cai quản nó ra sao, phải dạy dỗ gia nhân bằng lời nói và gương sáng ra SaO;
°cũng thế, suy về của cải của mình, phải sử dụng bao nhiêu cho gia nhân và nhà cửa của mình, và phân chia bao nhiêu cho người nghèo và các việc thiện. °Không muốn cũng không tìm sự gì khác ngoài việc ngợi khen và làm vinh danh Thiên Chúa, Chúa chúng ta hơn trong mọi sự và qua mọi sự.
10Vì mỗi người phải nghĩ rằng mình càng thoát ra khỏi lòng yêu mình, lòng ham muốn và tư lợi được bao nhiêu thì càng tiến tới
trong mọi việc thiêng liêng bấy nhiêu,
TUẦN THỨ BA
[190] !NGÀY THỨ NHẤT CUỘC CHIÊM NIỆM THỨ NHẤT VÀO NỬA ĐÊM, VỀ CÁC VIỆC TỪ LÚC ĐỨC KI-TÔ, CHÚA CHÚNG TA, TỪ BÊ-TA-NI-A LÊN GIÊ-RU-SA-LEM ĐẾN HẾT BỮA TIỆC LY NHƯ THẾ NÀO (Số 289) VÀ GỔM KINH DỌN LÒNG, BA TIỀN NGUYỆN, SÁU ĐIỂM VÀ MỘT CUỘC TÂM
?Kinh dọn lòng như thường lệ.
[191] nguyện thứ nhất là nhớ lại lịch sử. Ở đây là Đức Ki-tô, Chúa chúng ta từ Bê-ta-ni-a sai hai môn đệ đi Giê-ru-sa-lem để đọn bữa tiệc ly, tiếp theo chính Chúa đến đó cùng với các môn đệ khác thế nào; ?và sau khi ăn chiên vượt qua, và khi đã xong bữa, Chúa rửa chân cho các ông như thế nào và ban Mình cùng Máu Rất Thánh cho các môn đệ, 3và Ngài giảng cho các môn đệ một bài diễn từ sau khi Giu-đa đã ra đi để bán Chúa của mình. [192] 1Thứ hai, đặt khung cảnh bằng cách xem nơi chốn: ở đây là con đường đi từ Bê-ta-ni-a lên Giê-ru-sa-lem, nó rộng rãi hay chật hẹp, hay bằng phẳng...; ?cũng xem xét vị trí phòng tiệc ly: nó lớn hay nhỏ (cách trang trí thế này hay thế khác) theo cách thức này hay cách thức khác.
[193] Thứ ba là xin điểu tôi muốn: ở đây là sự đau đớn, buổn sầu và ngượng ngùng, vì chính bởi tội tôi mà Chúa đi chịu nạn.
[194] !Diểm thứ nhất là xem thấy các nhân vật trong bữa tiệc ly, và ngẫm nghĩ trong lòng, cố rút ra ích lợi nào đó từ các nhân vật ?Thứ hai: lắng nghe điểu các Ngài nói và cũng rút ra ích lợi nào đó từ các điều ấy. 3Thứ ba: nhìn xem các Ngài làm và rút ra ích lợi nào đó.
[195] !Thứ bốn: suy xét về điểu mà Đức Ki-tô, Chúa chúng ta chịu hoặc muốn chịu nhân tính Ngài, tuỳ theo khung cảnh cuộc khổ nạn mà tôi đang chiêm niệm. 2Ở đây đem hết sức lực và cố gắng để được phiển não, buổn và khóc lóc. Cũng làm như thế trong các điểm tiếp sau.
[196] Thứ năm. Suy xét xem thiên tính ẩn mình như thế nào; nghĩa là bản tính ấy có thể huỷ diệt kẻ thù của mình, mà không làm, và làm sao lại để mặc cho nhân tính chí thánh phải chịu khổ hình cách ghê rợn như thế.
[197] sáu: suy xét [say<ét] Chúa Giê-su chịu tất cả những sự ấy vì tội lỗi tôi như thế nào..., và tôi, tôi phải làm gì và chịu những sự gì vì Chúa.
[198] Kết thúc bằng một cuộc tâm sự với Đức Ki-tô, Chúa chúng
ta, và sau cùng đọc một Kinh Lạy Cha.
[199] thích) Cần chú ý rằng, như trước đã giải thích một phẩn, trong các cuộc tâm sự, chúng ta phải thân thưa và cẩu xin theo để tài đã để ra, ?nghĩa là theo như tôi đang bị cám dỗ hay được an ủi, theo như tôi ao ước được nhân đức này hay nhân đức khác, theo như tôi sắp xếp mình về phía này hay phía kia, theo như tôi muốn đau khổ hay vui mừng về điểu tôi chiêm niệm, 3sau cùng cầu xin điểu tôi ao ước mãnh liệt hơn liên quan đến một số điều đặc biệt. tVà bằng cách đó, chỉ làm cuộc tâm sự với Đức Ki-tô, Chúa chúng ta, hay nếu để tài hay lòng sốt sắng thúc đẩy, có thể làm ba cuộc tâm sự: một với Đức Mẹ, một với Chúa Con, và một với Đức Chúa Cha, °theo cùng một hình thức như đã chỉ ở tuần thứ hai trong bài gẫm về Hai Người, cùng với lời ghi chú liền sau các hạng người đó.
[200] 'CUỘC CHIÊM NIỆM THỨ HAI VÀO BUỔI SÁNG, SẼ
LÀ TỪ BỮA TIỆC LY ĐẾN HẾT NHỮNG VIỆC XẢY RA Ở VƯỜN DẦU.
?Kinh dọn lòng như thường lệ.
[201] 'Tiển nguyện thứ nhất là lịch sử. Ở đây là việc Đức Ki-tô, Chúa chúng ta, cùng mười một môn đệ đi xuống từ núi Si-on, nơi đã ăn bữa tiệc ly để tiến về thung lũng Giô-sa-phát như thế nào. ?Ngài để tám môn đệ ở một nơi trong thung lũng và ba môn đệ khác ở một nơi trong vườn; 3và bắt đầu cầu nguyện, Ngài mồ hôi giống như những giọt máu như thế nào. *Sau khi đã cầu nguyện cùng Đức Chúa Cha ba lần, Ngài đánh thức ba môn đệ ra sao. Sau đó, khi nghe tiếng Ngài, các kẻ thù địch ngã xuống đất, và Giu-đa hôn
Ngài bằng nụ hôn bình an; thánh Phê-rô chém đứt tai Malcô, và Chúa Ki-tô đặt tai vào lại chỗ. giờ Ngài bị bắt như kẻ gian phi, chúng lôi Ngài xuống thung lũng rồi lại kéo lên đốc núi để đến nhà An-na.
[202] Thứ hai là nhìn xem nơi chốn. Ở đây là suy xét con đường từ núi Si-on xuống thung lũng Giô-sa-phát và cả cái vườn nữa; nó có rộng không, có dài không, và theo cách thức này hay cách thức khác.
[203] Thứ ba là xin điều tôi muốn. Điểu đặc biệt cần xin trong cuộc thương khó là phải xin được đau đớn với Chúa Ki-tô đẩy đau đón, tan nát cõi lòng với Chúa Ki-tô tan nát tâm hổn, được khóc lóc đau khổ trong lòng về sự đau khổ dường ấy mà Chúa Ki-tô đã chịu vì tôi.
[204] chú thứ nhất]. Trong cuộc chiêm niệm thứ hai này, sau khi đọc kinh đọn lòng và làm ba tiển nguyện như đã nói, sẽ theo cùng một cách thức tiến hành về các điểm và các cuộc tâm sự như trong cuộc chiêm niệm thứ nhất về Bữa Tiệc Ly. ?Vào giờ thánh lễ và giờ kinh chiểu sẽ làm hai cuộc phục niệm về bài chiêm niệm thứ nhất và thứ hai. Rồi trước bữa tối áp dụng ngũ quan về hai bài chiêm niệm vừa nói trên. °Bao giờ cũng bắt đầu bằng kinh đọn lòng và ba tiển nguyện, tuỳ theo để tài đã để ra và theo cùng một cách thức như đã nói và giải thích trong tuần thứ hai.
[205] [Ghi chú thứ hai] Tuỳ theo tuổi tác, sức khoẻ và tính khí, người luyện tập sẽ làm năm cuộc Linh Thao mỗi ngày hoặc ít hơn.
[206] [Ghi chứ thứ ba] "Trong tuần thứ ba này sẽ sửa đổi một phẩn điều phụ thêm thứ hai và thứ sáu:
?Về điểu thứ hai là ngay khi thức dậy, đặt trước mắt: tôi đi đâu, và để làm gì, ôn lại vắn tắt cuộc chiêm niệm tôi sắp làm, tùy theo mầu nhiệm đang để cập. khi dậy và mặc áo, tôi cố gắng giục lòng buổn sầu và phiển não vì những đau đớn và thống khổ dường ấy mà Đức Ki-tô, Chúa chúng ta đã chịu.
*Điểu thứ sáu phải sửa đổi thế này: cố gắng đừng làm nảy nở những tư tưởng vui mừng dù tốt lành và thánh thiện như tư tưởng về sự phục sinh và vinh quang, nhưng trái lại giục lòng về sự đau đớn, đau khổ và tan nát; nhớ đến những lao khổ, những khắc khoải và đau đớn mà Đức Ki-tô Chúa chúng ta đã chịu từ khi sinh ra cho đến mẩu nhiệm trong cuộc thương khó mà tôi đang chiêm niệm.
[207] [Ghi chú thứ bốn] Việc xét mình riêng về các cuộc thao luyện và các điểu phụ thêm ở đây, cũng sẽ làm như đã làm trong tuần
trước J208] THỨ HAI
Vào nửa đêm, cuộc chiêm niệm sẽ từ Vườn Dầu cho đến hết nhà An-na (số 291). Và buổi sáng từ nhà An-na đến hết các việc ở nhà Cai-pha (số 292). ?Rồi làm hai cuộc phục niệm và áp dụng ngũ quan như đã nói đến.
*NGÀY THỨ BA
Vào nửa đêm, cuộc chiêm niệm từ nhà ông Cai-pha đến hết dinh ông Phi-la-tô (số 293). Và buổi sáng, từ dinh ông Phi-la-tô đến hết dinh ông Hê-rô-đê (số 294). *Rổi làm hai cuộc phục niệm và áp dụng ngũ quan như đã nói đến.
“NGÀY THỨ BỐN
Vào nửa đêm, từ dinh ông Hê-rô-đê về dinh ông Phi-la-tô (số 295), chiêm niệm một nửa các mầu nhiệm xảy ra tại dinh ông Phi-la-tô. °Rổi trong cuộc thao luyện vào buổi sáng: các mẩu nhiệm khác xảy ra cũng tại dinh ấy. Rổi làm các cuộc phục niệm
và áp dụng ngũ quan như đã nói đến.
7NGÀY THỨ NĂM
Vào nửa đêm, từ dinh ông Phi-la-tô đến việc đóng đỉnh trên Thánh Giá (số 296). Và buổi sáng, từ việc treo trên Thánh Giá đến khi tắt thở (số 297). Rổi làm hai cuộc phục niệm và áp dụng
giác quan. THỨ SÁU
Vào nửa đêm, từ khi hạ xác khỏi Thánh Giá cho đến mổ, không kể đến sự kiện ở mổ (số 298). Và buổi sáng, từ mổ đến nhà
mà Đức Mẹ về ở, sau khi đã táng xác Con trong mổ. °NGÀY THỨ BẢY
Chiêm niệm chung về tất cả cuộc thương khó trong các cuộc thao luyện ở nửa đêm và buổi sáng, thay vì hai cuộc phục niệm và áp dụng ngũ quan, thì suốt ngày, nhiều lần chừng nào có thể, Suy Xét về xác cực thánh của Đức Ki-tô, Chúa chúng ta, bị tách rời và lìa bỏ linh hổn thế nào, và được mai táng ở đâu và thế nào. !!Cũng theo cách ấy, suy xét về nỗi cô đơn của Đức Mẹ với sự đau đớn và khắc khoải biết bao, rồi đàng khác, nỗi cô đơn của các môn đệ.
[209] thích) Nên ghi chú rằng, nếu muốn ở lại lâu hơn trong cuộc khổ nạn thì trong mỗi cuộc chiêm niệm phải vận dụng ít mầu nhiệm hơn, chẳng hạn trong cuộc thứ nhất, nguyên về bữa Tiệc Ly thôi; ?trong cuộc thứ hai, về sự Rửa Chân; trong cuộc thứ ba, về việc thiết lập Bí Tích Thánh Thể cho các môn đệ; trong cuộc thứ bốn, về diễn từ mà Chúa ban cho họ và cũng làm như vậy trong các cuộc chiêm niệm và các mẩu nhiệm khác.
3Cũng thế, khi đã hết cuộc Thương Khó, hãy dành trọn một ngày để chiêm niệm lại phân nửa cuộc Thương Khó, và ngày nữa về
nửa kia, rồi ngày thứ ba về tất cả cuộc Thương Khó.
#Trái lại nếu muốn rút ngắn cuộc Thương Khó, lúc nửa đêm chiêm niệm bữa Tiệc Ly; buổi sáng: Vườn Dầu; giờ lễ: nhà Anna; giò kinh chiểu: nhà Cai-pha; và giờ trước bữa tối: dinh Phi-latô. vậy trong khi bỏ các cuộc phục niệm và áp dụng giác quan, mỗi ngày làm năm cuộc thao luyện khác nhau, và mỗi cuộc về một mầu nhiệm khác của Chúa Ki-tô, Chúa chúng ta. 5Rồi khi đã chấm dứt hết tất cả cuộc Thương Khó như thế, có thể lấy một ngày khác làm chung về trọn cuộc Thương Khó trong một hay nhiều cuộc thao luyện khác nhau, tùy theo đàng nào thấy có ích lợi hơn.
[210] "NHỮNG QUY TẮC ĐỂ TỰ CHỈNH ĐỐN TRONG VIỆC ĂN UỐNG TỪ NÀY VỀ SAU
tắc thứ nhất: về bánh mì, việc kiêng bớt ít thích hợp, vì nó không phải món ăn gây thèm thuổồng thái quá, hoặc tạo cám dỗ thúc bách như các món ăn khác.
[211] !Thứ hai: về đồ uống, việc kiêng bớt hình như thích hợp hơn so với bánh mì, ?nên phải xét kỹ xem cái gì có ích để tiếp nhận, và cái gì có hại để loại bỏ.
[212] !Quy tắc thứ ba: Về các món ăn khác, việc kiêng bớt phải thật nghiêm ngặt và trọn vẹn, vì trong phạm vi đó sự thèm khát mau gây hỗn loạn, cũng như sự cám dỗ mau tìm được cơ hội hơn; ?bởi đó việc kiêng bớt các loại thức ăn này, nhằm tránh sự hỗn loạn, có thể giữ theo hai cách: một là tập quen ăn những món bình thường; cách khác, nếu là những món mỹ vị, thì ăn số lượng ít đi.
[213] !Thứ bốn: tuy luôn phải giữ mình cho khỏi đau yếu, nhưng nếu càng bỏ bớt những điểu thích hợp, thì càng mau tới được mức trung dung phải giữ trong đồ ăn và thức uống; vì hai lẽ: ?thứ nhất là trong khi cố gắng và tự chuẩn bị như vậy, ta thường cảm thấy được những hiểu biết bên trong, những an ủi và những sự khởi hứng thần linh đổi đào hơn để tỏ cho ta thấy sự trung dung vốn thích hợp với chúng ta; °thứ hai, nếu trong lúc kiêng bót như vậy mà thấy mất sức mạnh phẩn xác và những khả năng để tập Linh Thao, thì ta sẽ đễ phán đoán được điểu gì phù hợp hơn đối với những nhu cầu thể xác.
[214] !Thứ năm: trong khi ăn, suy xét như thể nhìn thấy Đức Kitô, Chúa chúng ta đang ăn với các tông đổ, Chúa uống thế nào, Chúa nhìn ra sao, Chúa nói thế nào và cố gắng noi gương Ngài; ?như vậy, phần thượng của trí khôn chăm lo suy xét về Chúa chúng ta và phần hạ lo về việc nuôi dưỡng thể xác; 3và nhờ thế người ta sẽ đạt được một sự hòa hợp tốt hơn và một trật tự hoàn hảo hơn trong cách xử sự và tu thân.
[215] !Thứ sáu: trong khi ăn còn có thể có những việc suy xét khác, hoặc về đời sống các thánh, hay về một việc chiêm niệm đạo đức nào khác hoặc một việc thiêng liêng nào mà người ta phải làm: ?vì khi mắc chú ý đến những điểu ấy thì sẽ giảm bớt sự khoái cảm và thỏa mãn đối với các đổ ăn phần xác.
[216] !Thứ bảy: trên hết, giữ cẩn thận đừng để tâm trí dổn hết vào
cái mình ăn, và đừng ăn vội vàng khi ăn như thế bị cơn thèm
khát lôi vào, nhưng phải tự chủ trong cách ăn cũng như trong lượng đổ ăn.
[217] !Thứ tám: để tránh xa những hỗn loạn, điểu rất có ích là sau bữa trưa hoặc sau bữa tối hay lúc nào khác mà mình không cảm thấy thèm ăn, ?tự xác định số lượng đổ ăn thích hợp cho mình trong bữa trưa hoặc bữa tối sau đó, và cứ như thế mỗi ngày. được vượt quá số lượng ấy cho dù thấy ngon miệng hay bị cám dỗ thế nào đi nữa. Trái lại, để dễ thắng sự thèm thuồng hỗn loạn và mọi chước cám đỗ của kẻ thù hơn, nếu bị cám đỗ ăn
nhiều hơn thì nên ăn ít đi.
TUẦN THỨ BỐN
[218] CUỘC CHIÊM NIỆM THỨ NHẤT. ĐỨC KI-TÔ CHÚA CHÚNG TA ĐÃ HIỆN RA CÙNG ĐỨC MẸ NHƯ THẾ NÀO (SỐ 299)
?Kinh dọn lòng thường lệ.
[219] !Tiển nguyện thứ nhất là lịch sử. Ở đây là sau khi Chúa Ki-tô tắt thở trên Thập Giá, và xác Ngài vẫn tách khỏi linh hổn, nhưng vẫn luôn kết hợp cùng bản tính Thiên Chúa như thế nào, linh hổn đẩy phúc đức của Người xuống ngục tổ tông, vẫn luôn kết hiệp cùng thần tínhNgười rước linh hổn các thánh ra khỏi ngục, đoạn trở lại mổ, và khi đã sống lại, Người hiện ra cùng Đức Mẹ đầy ân phúc, bằng cả xác và
[220] hai: đặt khung cảnh bằng cách xem nơi chốn. Ở đây là xem thấy sự xếp đặt của ngôi mộ thánh, và nơi hay nhà Đức Mẹ; nhìn ngắm riêng từng một, phòng ngủ, phòng cẩu nguyện...
[221] Thứ ba: cầu xin điều tôi muốn. Ở đây là xin ơn được hoan lạc và vui mừng mãnh liệt vì sự vinh quang và vui mừng dường ấy của Đức Ki-tô Chúa chúng ta.
[222] Điểm thứ nhất, hai, ba cũng là những điểm quen thuộc mà chúng ta đã làm trong cuộc chiêm niệm về Bữa Tiệc Ly của Đức Ki-tô, Chúa chúng ta.
[223] Thứ bốn: suy xét xem bản tính Thiên Chúa đã có vẻ như ẩn giấu như thế nào trong cuộc Thương Khó, bây giờ hiện ra và tỏ
mình cách lạ lùng biết bao trong việc Phục Sinh rất thánh, bởi những hiệu lực chân thật và rất thánh của chính sự Phục Sinh ấy.
[224] Thứ năm, nhìn xem chức vụ an ủi mà Đức Ki-tô, Chúa chúng ta thực hiện và so sánh việc ấy với cách thức mà các bạn
hữu quen an ủi lẫn nhau.
[225] Kết thúc bằng một hay nhiêu cuộc tâm sự, tùy theo để tài và đọc một Kinh Lạy Cha.
chú thứ các cuộc chiêm niệm sau, nên tiến hành theo cách thức sẽ chỉ đây, về tất cả các mẩu nhiệm từ sự sống lại cho đến hết việc Chúa lên điểu còn lại, trong suốt tuần về sự phục sinh, sẽ đi theo và tuân giữ cùng một hình thức và cách thế như đã giữ trong tất cả tuần về sự thương khó.3Vậy, cứ theo mẫu bài chiêm niệm thứ nhất này về sự phục sinh mà các tiển nguyện được điểu chỉnh tùy theo để tài được để ranăm điểm cũng như thế, các điểu phụ thêm nói dưới đây cũng vậy]? Và cũng thế, đối với tất cả các điểu còn lại có thể điểu chỉnh theo cách thức đã làm trong về sự thương khó, chẳng hạn về các cuộc phục niệm, áp dụng ngũ quan, rút ngắn hay kéo đài các mầu nhiệm...
[2271 !Ghi chú thứ hai: cách chung, trong tuần thứ tư này, xét thấy thích hợp hơn so với ba tuẩn trước là làm bốn cuộc thao luyện thay vì năm:2cuộc thứ nhất ngay khi thức dậy buổi sáng; cuộc thứ hai vào giờ lễ hoặc trước bữa trưa, thay vì cuộc phục niệm thứ nhất; cuộc thứ ba vào giờ kinh chiểu thay vì cuộc phục niệm thứ hai;cuộc thứ bốn trước bữa tối bằng cách áp dụng ngũ quan vào ba bài thao luyện của cùng một ngày; nên để ý ngừng lại ở
những điểm quan trọng hơn và ở đó nghiệm được nhiều xúc động và nhiều hương vị thiêng liêng hơn.
[228] !Thứ ba: mặc dù trong tất cả các cuộc chiêm niệm con số điểm nhất định đã được để nghị, chẳng hạn ba, năm... nhưng người chiêm niệm có thể tăng hay bớt số điểm như họ thấy đàng nào mình thấy tốt hơn; ?như thế, điểu rất có ích là trước khi bắt đầu cuộc chiêm niệm biết dự phòng và xác định chính xác số điểm sẽ làm.
[229] !Thứ bốn: trong tuần thứ tư này, về cả thảy mười điểu phụ thêm, phải sửa đổi điểu thứ hai, sáu, bảy và mười.
?Điều hai là ngay khi thức dậy, để trước mặt cuộc chiêm niệm mà tôi phải làm, ước ao được cảm kích và hoan lạc vì sự vui mừng
và hoan lạc dường ấy của Đức Ki-tô Chúa chúng ta.
3Điều sáu: hướng trí nhớ và tư tưởng vào những điểu có thể gây sung sướng, hoan lạc và vui mừng thiêng liêng, như sự vinh quang.
*Điều bảy: tận dụng ánh sáng và những sự thuận tiện của thời tiết, chẳng hạn sự mát mẻ trong mùa hạ, hoặc mặt trời và sự ấm áp trong mùa đông, tùy theo mức độ mà linh hồn tưởng nghĩ hay phỏng chừng có thể giúp mình vui mừng trong Đấng Tạo Dựng và cứu chuộc mình.
5Điều mười: Thay vì sự hãm mình đển tội, hãy nhắm đến sự tiết độ và trung dung trong mọi sự trừ khi có luật ăn chay và kiêng thịt mà Giáo Hội truyền dạy, vì những luật ấy phải luôn luôn được giữ chu đáo, trừ trường hợp ngăn trở chính đáng.
[230] 'CHIÊM NIỆM ĐỂ ĐƯỢC TÌNH YÊU
2(Giải thích) Trước hết nên nhận xét hai điểu:
Thứ nhất: tình yêu phải được đặt ở trong hành động hơn là trong lời nói.
[231] !Thứ hai: tình yêu cốt ở sự trao đổi giữa hai bên, nghĩa là người yêu trao tặng và thông truyển cho người được yêu cái mình có, một phẩn cái mình có hay có thể có, và người được yêu đối lại với người yêu cũng vậy. ?Như thế, nếu người này có được sự hiểu biết sẽ đem cho người không có; cả danh vọng hay của cải cũng thế; và người kia cũng đối lại với người này như vậy. 3Lời nguyện thường lệ.
[232] Tiển nguyện thứ nhất: là đặt khung cảnh. Ở đây là xem thấy tôi đang ở trước nhan Thiên Chúa, Chúa chúng ta thế nào, trước các thiên thần và các thánh đang cầu bầu cho tôi.
[233] Thứ hai: Cầu xin tôi muốn. Ở đây là xin được hiểu biết thâm sâu về biết bao ơn lành đã nhận: để khi nhận biết những ơn lành đó cách trọn vẹn, tôi có thể yêu mến và phụng sự Chúa chí
tôn trong mọi sự.
[234] !Diểm thứ nhất là nhớ lại trong trí những ơn lành đã nhận: ơn tạo dựng, ơn cứu chuộc và các ơn ban riêng. ?Cân nhắc với lòng cảm mến thiết tha về biết bao nhiêu điểu Thiên Chúa, Chúa chúng ta, đã làm cho tôi từ những điểu Ngài có; sau nữa, Chúa lại còn ước muốn ban chính mình Ngài cho tôi bao nhiêu có thể, theo như quyết định thần linh của Ngài.
3Và từ đó, tôi ngẫm nghĩ trong lòng, suy xét theo đúng lẽ phải và sự công bằng về điểu mà về phẩn tôi, tôi phải tiến dâng và dâng hiến cho Thiên Chúa chí tôn, nghĩa là tất cả những gì tôi có lẫn chính bản thân tôi, như một người dâng hiến với tình yêu tha thiết:
*"Lạy Chúa, xin tiếp nhận và nhận lấy trọn cả tự do, trí nhớ, trí hiểu và toàn thể ý muốn con, tất cả những gì con có và tất cả những gì con sở hữu. °Chúa đã ban cho con; Lạy Chúa, con xin dâng lại Chúa tất cả. Mọi sự đều là của Chúa, xin Chúa định đoạt hoàn toàn theo ý Chúa. Xin Chúa ban cho con lòng yêu mến Chúa và
ân sủng vốn cho con được mãn nguyện.”
[235] !Thứ hai: Nhìn xem Chúa ngự trong thụ tạo như thế nào, trong các nguyên tố bằng cách ban cho thực thể, trong thảo mộc bằng cách ban cho sức tăng trưởng, trong thú vật bằng cách ban cho cảm giác, trong loài người bằng cách ban cho trí khôn; ?và như vậy trong tôi bằng cách ban cho tôi thực thể, sự sống, cảm giác oà làm cho tôi hiếu biết. Cũng uậy, xét xem Chúa đã làm tôi nên đển thờ của Ngài như thế nào, vì Ngài đã tạo dựng tôi nên giống như Thiên Chúa chí tôn và theo hình ảnh của Ngài.$Cũng ngẫm nghĩ trong lòng theo cách đã chỉ ở điểm thứ nhất hay cách nào khác tôi thấy tốt hơn. Về mỗi điểm dưới đây cũng vậy.
[236] !Thứ ba: Suy xét xem Thiên Chúa làm việc và hành động vì tôi như thế nào trong mọi thụ tạo trên mặt đất, nghĩa là Ngài đã xử sự theo cách một người làm việc như thế nào, ?chẳng hạn trên các tầng trời, trong các nguyên tố, thảo mộc, trái cây, thú vật... bằng cách ban cho chúng thực thể, sự sinh tổn, sức tăng trưởng và cảm giác... Đoạn ngẫm nghĩ trong lòng.
[237] 1Thứ bốn. Nhìn xem mọi điểu tot lành và mọi ơn ban đều từ trên ban xuống như thế nào, chẳng hạn quyển lực hữu hạn của tôi, bởi quyển lực tối cao và vô hạn ở trên và cả sự công chính, lòng tốt lành, sự trắc ẩn, lòng thương xót... như những tia sáng mặt trời chiếu xuống, như nước trong nguồn chảy ra...”Rổi kết thúc bằng cách ngẫm nghĩ trong lòng như đã chỉ dẫn. Kết thúc bằng cuộc tâm sự với Chúa, và đọc một Kinh Lạy Cha.
[238] !BA CÁCH NGUYỆN VÀ CÁCH THỨ NHẤT VỀ CÁC GIỚI RĂN
?Cách cầu nguyện thứ nhất về mười điểu răn và bảy tội trọng, ba tài năng của linh hổn, và năm giác quan của thể xác. 3Cách cầu nguyện này nhằm cho một khuôn khổ, một phương pháp và những cuộc thao luyện qua đó linh hổn được chuẩn bị và rút được ích lợi hơn từ đó và để việc cầu nguyện được đúng quy định, hơn là đặt một hình thức hay một phương pháp cầu nguyện nào đó.
[239] hết làm một điểu tương đương với phụ thêm thứ hai của tuần thứ hai, nghĩa là trước khi bước vào cầu nguyện, để cho tỉnh thần được nghỉ ngơi đôi chút, như đi tản bộ tùy thấy đàng nào tốt hơn, rổi suy xét mình đi đâu và để làm gì. ?Và phụ thêm này phải được thực hiện ở khi bắt đầu của mọi cách cầu nguyện.
[240] !Một kinh dọn lòng, chẳng hạn xin ơn Thiên Chúa, Chúa chúng ta, để có thể nhận biết tôi đã lỗi phạm điểu nào trong mười điểu cũng xin ơn và sự trợ giúp (của Chúa) để sửa
mình từ này về sau; xin được sự hiểu biết tường tận về các điểu răn, hầu tuân giữ kỹ hơn để làm vinh danh Chúa chí tôn hơn và ca tụng Ngài hơn.
[241] !Đối với cách cầu nguyện thứ nhất, nên suy xét và suy nghĩ về điểu răn thứ nhất, xem tôi đã tuân giữ điểu răn thế nào, và đã lỗi pham điểu gì. sự thường sẽ ngừng khoảng thời gian đọc ba Kinh Lạy Cha và ba Kinh Kính Mừng làm chuẩn mực, và nếu trong thời gian ấy tôi xét thấy những lỗi đã phạm, tôi xin ơn khoan hồng và tha thứ về những lỗi đó, rồi đọc một Kinh Lạy Cha. Cứ làm theo cách thức như vậy về mỗi điểu trong tất cả mười điểu răn.
[242] (Giải thích)! Nên ghi chú rằng khi ai suy nghĩ về một điều răn mà thấy mình không hể có thói quen lỗi phạm bao giờ, thì không cần ngừng lại đó lâu như thế. tùy như thấy mình vấp phạm nhiều hay ít về một điểu răn nào, mà phải ngừng lại lâu hay chóng để suy xét và phân tích kỹ về điểu ãy. 3Đối với các tội trọng cũng làm như vậy.
[243] !Sau khi đã ngẫm nghĩ như vậy về các điểu răn, cáo mình về những điểu lỗi phạm và xin ơn cùng sự trợ giúp để sửa mình từ nay về kết thúc bằng một cuộc tâm sự với Chúa, Chúa chúng ta, theo như để tài đã để ra.
[244] 'THỨ HAI VỀ CÁC TỘI TRỌNG
?Về bảy tội trọng, sau điểu phụ thêm, đọc kinh dọn lòng như cách thức đã nói đến, °chỉ thay đổi để tài mà điểu này ở đây là về các tội phải tránh, còn trước kia là về các điểu răn phải giữ. *Và cũng thế, theo cùng trật tự và những quy tắc đã chỉ, rồi làm cuộc
tâm sự.
[245] (Giải thích) Để biết rõ hơn những lỗi phạm về các tội trọng, ta nhìn xem những điểu trái ngược với chúng; và cũng vậy để dễ tránh các tội đó hơn, ta quyết tâm và cố gắng bằng những việc thao luyện thánh thiện đạt tới và thủ đắc bảy nhân đức trái ngược với chúng.
[246] 'THỨ BA VỀ CÁC TÀI NĂNG CỦA LINH HỒN
?Về ba tài năng của linh hổn, cũng giữ cùng trật tự và quy tắc như về các điểu răn: làm điểu phụ thêm, kinh đọn lòng và tâm
[247] 'THỨ BỐN VỀ NGŨ QUAN PHẦN XÁC
?Về ngũ quan phần xác, cũng vẫn theo trật tự như trên, trong khi thay đổi để tài.
[248] (Giải thích)! A1 muốn noi gương Đức Ki-tô, Chúa chúng ta, trong việc dùng ngũ quan, thì trong kinh dọn lòng, hãy cẩu xin Chúa chí tôn phù trợ và sau khi suy xét về mỗi giác quan, đọc một Kinh Kính Mừng hay một Kinh Lạy Cha.
?Ai muốn noi gương Đức Mẹ trong việc dùng ngũ quan, thì trong kinh đọn lòng, hãy cầu xin Ngài phù trợ để Ngài xin ơn đó nơi Con và Chúa Ngài cho. Sau khi suy xét về mỗi giác quan, đọc một Kinh Kính Mừng.
[249] CÁCH CẦU NGUYỆN THỨ HAI LÀ CHIÊM NIỆM Ý NGHĨA TỪNG TỪ CỦA MỘT KINH
[250] Trong cách cầu nguyện thứ hai này, cũng giữ điểu phụ thêm như trong cách cầu nguyện thứ nhất.
[251] Kinh dọn lòng được thích ứng cho phù hợp với Đấng mà ta cầu nguyện.
[252] 'Cách cầu nguyện thứ hai là quỳ gối hay ngổi lên tuỳ theo tư thế nào hợp hơn, tuỳ cách nào hợp với ta hơn và tuỳ theo lòng sốt mến kèm theo nhiều hơn, nhắm mắt lại hay nhìn chăm chú vào một nơi nào đó, không để mắt liếc nhìn chỗ này hay chỗ nọ, rổi đọc hai từ “Lạy Cha”, và dừng lại suy xét hai từ đó bao lâu ta còn thấy những ý nghĩa, những sự so sánh, sự cảm nếm và an ủi khi suy xét về hai từ đó. tương tự với từng từ trong Kinh Lạy Cha hay kinh nào khác mà ta muốn cầu nguyện theo thể thức đó.
[253] Quy tắc thứ nhất là theo thể thức được nói đến, sẽ lưu lại một giờ trong toàn thể Kinh Lạy Cha; xong kinh này, ta đọc Kinh Kính Mừng, kinh Tin Kính, kinh Lạy Hồn Chúa Ki-tô, kinh Lạy
Nữ Vương, đọc ra tiếng hay thẩm trong trí theo cách quen làm.
[254] !Thứ hai là nếu người chiêm niệm Kinh Lạy Cha, trong một từ hay hai từ mà tìm được một để tài tốt cho việc suy tưởng, sự cảm nếm và sự an ủi, đừng bận tâm đi xa hơn, cho dù giờ cầu nguyện kết thúc ở nơi đó. Khi hết giờ, đọc hết phần còn lại của Kinh Lạy Cha theo cách đã quen làm.
[255] !Thứ ba là nếu ta đã lưu lại cả một giờ ở một hay hai từ trong Kinh Lạy Cha, rổi ngày khác muốn trở lại kinh đó, thì đọc một hay hai từ đó như thường lệ, ?rổi dừng lại ở từ tiếp theo ngay đó, ta bắt đầu chiêm niệm theo như điều được nói đến ở quy tắc thứ hai.
[256] [Ghi chú thứ nhất] Nên để ý rằng, khi đã chiêm niệm xong Kinh Lạy Cha trong một hay nhiểu ngày, ta sẽ làm theo cùng một cách thức như vậy với Kinh Kính Mừng, rổi với các kinh khác. Như thế trong suốt một khoảng thời gian nào đó, ta luôn tập luyện theo một trong các kinh đó.
[257] Ghi chú thứ hai: khi kết thúc việc cầu nguyện, và bằng một lời nguyện tẮt, ta hướng về Đấng mà ta đã cầu nguyện để xin
những nhân đức hay những ơn ta cảm thấy cần đến nhiều hơn. [258] 'CÁCH CẤU NGUYỆN THỨ BA LÀ THEO NHỊP.
?Điều phụ thêm cũng như trong cách cầu nguyện thứ nhất và thứ hai.
3Kỉnh đọn lòng như trong cách cầu nguyện thứ hai.
cầu nguyện thứ ba là trong mỗi hơi thở hay nhịp thở, ta nguyện thẩm trong trí bằng cách đọc một từ trong Kinh Lạy Cha hay một kinh nào khác mà ta đang đọc; làm sao để chỉ đọc một từ giữa hơi thở này và hơi thở khác, 5và trong khoảng thời gian từ hơi thở này đến hơi thở khác, ta chú ý chính yếu vào ý nghĩa của từ đó hay vào Đấng mà ta cầu xin, hoặc vào sự thấp hèn của chính mình hay sự khác biệt giữa sự cao cả dường ấy của Ngài với sự thấp hèn biết bao của mình.sCứ theo cùng cách thức và quy tắc ấy mà tiến hành về các từ khác của Kinh Lạy Cha và đọc các kinh khác, như Kinh Kính Mừng, Lạy Hồn Chúa Ki-tô, Tin Kính và Lạy Nữ Vương như đã quen.
Quy tắc thứ nhất là nếu muốn cầu nguyện vào ngày hôm sau hay vào một giờ cầu nguyện khác, đọc Kinh Kính Mừng theo nhịp thở, rồi đọc các kinh khác như đã quen, rổi sau đó cứ tiến hành như thế đối với các kinh khác.
[260] Thứ hai : ai muốn ở lại lâu hơn nữa trong việc cầu nguyện theo nhịp có thể đọc tất cả các kinh kể trên hay một phẩn các kinh đó bằng cách đọc theo nhịp điệu của hơi thở như đã chỉ
dẫn.
[261] 'CÁC MẦU NHIỆM CỦA CUỘC ĐỜI ĐỨC KI-TÔ CHÚA CHÚNG TA
?(Giải thích) Nên chú ý rằng, trong tất cả các mầu nhiệm dưới đây, những từ ngữ đặt frons ngoặc: (...) là của chính Tin Mừng, mà những từ ngữ đặt ở ngoài thì không phải; °trong mỗi mầu nhiệm, phần lớn sẽ có ba điểm để suy gẫm và chiêm niệm những điểm đó đễ hơn.
[262] VIỆC TRUYỂN TIN CHO ĐỨC MẸ, THÁNH LU-CA VIẾT Ở CHƯƠNG THỨ NHẤT, LC 26-38
?Điểm thứ nhất, là thánh thiên thần Gabriel, khi chào Đức Mẹ, đã loan báo việc thụ thai Đức Ki-tô Chúa chúng ta.3(Khi Thiên thẩn oào nơi Đức Mẹ đang ở, chào Mẹ nói: Thiên Chúa cứu Bà, Bà đâu ân sủng, bà sẽ thụ thai trong lòng 0à sẽ sinh một con trai.)
4Điểm thứ hai: thiên thần xác nhận điều mình đã nói với Đức Mẹ khi báo tin sự thụ thai của thánh Gio-an Tẩy Giả, thiên thần nói với Đức Mẹ. (Và này Bà Ê-li-zn-bét, người họ hàng của bà, đã thụ thai một con trai trong lúc tuổi giù.)
thứ ba, Đức Mẹ trả lời cho thiên thần. (Đây là nữ tỳ của Chúa, xin cho điều được thực hiện nơi tôi theo như lời Ngài.)
[263] 'VỀ VIỆC ĐỨC MẸ ĐI THĂM BÀ Ê-L1-ZA-BÉT, THÁNH LU-CA NÓI Ở CHƯƠNG THỨ NHẤT, c. 39-56 ?Điểm thứ nhất, khi Đức Mẹ viếng thăm bà Ê-li-za-bét, đang khi còn ở trong lòng mẹ mình, thánh Gio-an Tẩy Giả đã cảm thấy cuộc viếng thăm của Đức Mẹ.3(Và uừa khi bà Ê-li-zn-bét nghe thấy lời chào của Đức Mẹ, đứa trẻ mừng trons bụng bà;*uà được đâu Thánh bà Ê-li-za-bét kêu lớn Hếng nói: Em được chúc phúc giữa những người phụ uà hoa quả lòng em được chúc phúc).
5Điểm thứ hai, Đức Mẹ hát bài thánh thi rằng: (Linh hồn tôi chúc tụng Thiên Chúa.)
°Điểm thứ ba. (Đức Ma-ri-a ở lại bà Ê-li-za-bét khoảng ba tháng, oà sau đó trở ouề nhà
[264] 'VỀ VIỆC SINH RA CỦA ĐỨC KI-TÔ CHÚA CHÚNG TA, THÁNH LU-CA NÓI Ở CHƯƠNG THỨ HAI, 1-14
?Điểm thứ nhất. Đức Bà và là Giu-se đi từ Na-za-rét đến Bê-lem. (Giu-se từ Ga-li-lê lên Bê-lem để tuân phục Cêsar, cùng uới Đức Ma-ri-a là uợ mình 0à là nsười đàn bà đang 1nans thai.)
3Điểm thứ hai. (Bà đã sinh Con Trai đẩu lòng 0à lấy tã bọc con đặt trơng máng cỏ.)
thứ ba. (Vô số đạo binh thiên quốc xuất hiện, nói: Vinh quang cho Thiên Chúa trên các tâns trời.)
[26]'VỀ CÁC MỤC ĐỒNG, THÁNH LU-CA VIẾT Ở CHƯƠNG THỨ HAI, 8 - 20
?Điểm thứ nhất. Việc Đức Ki-tô Chúa chúng ta sinh ra, được thiên thần mặc khải cho các mục đồng. (Ta báo cho anh em một tin 0ui
trọng đại, bởi 0ì hôm nay Đấng Cứu Thế được sinh ra cho anh em).
3Điểm thứ hai. Các mục đồng đi Bethlem. (Họ 0ã tới nơi 0à gặp thấy Đức Ma-ri-a uà Giu-se oà Hài Nhỉ đặt trons máng cỏ.)
*Diểm thứ ba. (Các trục đồng trỏ 0ề, tôn oinh 0à ca tụng Chúa.)
[266] 'VỀ VIỆC CẮT BÌ, THÁNH LU-CA VIẾT Ở CHƯƠNG THỨ HAI, 21
?Điểm thứ nhất. Người ta cắt bì cho Hài Nhi Giê-su.
3Điểm thứ hai. (Tên Ngài là Giê-su, tên đã được thiên thân đặt cho trước khi Ngài thụ thai trong lòng.)
*Điểm thứ ba. Người ta trao Hài Nhi cho Mẹ Ngài, Mẹ Ngài cảm thương vì máu chảy ra từ nơi Con mình.
BA VỊ ĐẠO SĨ THÁNH MÁT-THÊU VIẾT Ở CHƯƠNG
?Diểm thứ nhất. Ba vị đạo sĩ theo ngôi sao dẫn đường, đã đến thờ lạy Chúa Giê-su và nói. (Chứng tôi nhìn thấy ngôi sao của Ngài ở Phương Đông, chúng tôi đến thờ lạy Ngài.)
3Điểm thứ hai. Các ông thờ lạy Ngài và dâng cho Ngài lễ vật. (Sấp mình đất, các ông thờ lạy Ngài oà dâng cho Ngài lễ uật: UÀHG, nhũ hương mộc dược.)
thứ ba. (Đang khi nisủ, các ông nhận được lời dặn đừng trở lại gặp Hê-rô-đê; uà các ông trở uề xứ sở mình bằng con đường khác.) [268] 'VỀ VIỆC THANH TẨY ĐỨC MẸ VÀ VIỆC DÂNG HÀI NHI GIÊ-SU, TH. LU-CA VIẾT, CHƯƠNG 2, 21 - 38
?Điểm thứ nhất. Các ngài đưa Hài Nhi Giê-su đến Đển Thờ để Hài
Nhi được dâng cho Chúa như đứa con đầu lòng, và các ngài dâng thay cho Hài Nhi (một đôi chim gáy hoặc hai cơn bồ câu
3Điểm thứ hai. Ông Si-mê-on đến Đền Thờ, (ẩm lấ/ Hài Nhi trong lòng), ông nói: (Bây siờ, lạu Chúa, xin để cho tôi tớ Chúa ra đi trong bình an).
thứ ba. Bà An-na sau đó (đến, tuyên xưng Chúa oà nói uề Hài
Nhi cho mọi người ñans mong đợi ơn cứu chuộc Israel).
[269] 'VỀ VIỆC TRỐN SANG AI-CẬP, TH. MÁT-THÊU VIẾT Ở CHƯƠNG 2, 13 - 18
?Điểm thứ nhất. Hê-rô-đê muốn giết Hài Nhi Giê-su, và vì thế ông đã giết các hài nhi vô tội; và trước cái chết của các ngài, thiên thần báo cho Giu-se trốn sang Ai-cập: (Hãy chỗi dậu oà đưa Hài Nhỉ oà Mẹ Ngài uà hãy trốn Ai-cập).
3Diểm thứ hai. Ông trẩy đi Ai-cập: (Chỗi đậu oào ban đêm, ông trẩi/ đi Ai-cập.)
4Điểm thứ ba. Ông ở lại đó cho tới khi vua Hê-rô-đê băng hà.
[270] 'VỀ VIỆC ĐỨC KI-TÔ CHÚA CHÚNG TA TỪ AI-CẬP TRỞ VỀ NHƯ THẾ NÀO, TH. MÁT-THÊU VIẾT Ở CHƯƠNG 2,19-23
?Điểm thứ nhất. Thiên thần báo cho Giu-se trở về Israel: (Hãy chỗi đậu uà hãy đưa Hài Nhi oà Mẹ Ngài uà hãu đi uề đất Israel).
3Diểm thứ hai. Chỗi dậy, ông trở về đất Israel.
4Điểm thứ ba. Vì lẽ Archêlaô, con của Hê-rô-đê, đang trị vì xứ
Giu-đa, nên ông lui về Na-za-rét.
[271] !VỀ CUỘC ĐỜI ĐỨC KI-TÔ CHÚA CHÚNG TA TỪ MƯỜI HAI ĐẾN BA MƯƠI TUỔI, TH. LU-CA VIẾT Ở CHƯƠNG 2, 50-52
?Điểm thứ nhất.Ngài vâng lời cha mẹ (Ngài tiến tới trơng khôn
ngoan, cả uề tuổi tác lẫn ân sủng.)
3Điểm thứ hai. Hình như Ngài làm nghề thợ mộc, như có vẻ thánh
Máccô [aé‡] gh¡ nhận như thế ở chương thứ sáu (Người lại
chẳng là gã thợ mộc đó sao?)
[272] 'VỀ VIỆC ĐỨC KI-TÔ CHÚA VÀO ĐỂN THỜ KHI LÊN
12 TUỔI, TH. LU-CA VIẾT Ở CHƯƠNG 2, 41-50
?Diểm thứ nhất. Đức Ki-tô Chúa chúng ta, khi lên mười hai tuổi,
đã từ Na-za-rét lên Giê-ru-sa-lem.
3Điểm thứ hai. Đức Ki-tô Chúa chúng ta ở lại Giê-ru-sa-lem, và
cha mẹ Ngài không hay biết.
*Điểm thứ ba. Qua ba ngày, cha mẹ Ngài tìm thấy Ngài đang
tranh luận trong Đển Thờ và đang ngổi giữa hàng thầy dạy; và
cha mẹ Ngài hỏi Ngài đã ở đâu, Ngài trả lời 5(Cha mẹ không biết là
con phải lo những uiệc của Cha con sao?)
[273] 'VỀ VIỆC ĐỨC KI-TÔ CHỊU PHÉP RỬA NHƯ THẾ NÀO,
TH. MÁT-THÊU VIẾT Ở CHƯƠNG 3, 13 - 17
?Điểm thứ nhất. Đức Ki-tô Chúa chúng ta, sau khi từ giã người
mẹ diễm phúc của Ngài, Ngài từ Na-za-rét đi đến sông Gio-đan,
nơi đây có thánh Gio-an Tẩy Giả đang sống.
3Điểm thứ hai. thánh Gio-an làm phép rửa cho Đức Ki-tô Chúa
chúng ta; và vì ông muốn từ chối khi nghĩ mình không xứng đáng làm phép rửa cho Ngài, nên Đức Ki-tô nói với ông: giờ làm uiệc đó cân thiết là chúng ta phải hoàn thành tất cả sự công chính như thê).
thứ ba. (Chúa Thánh Thân đến, oà tiếng Chúa Cha từ trên trời chứng thực: Đâu là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng uề Người.)
'VỀ VIỆC ĐỨC KI-TÔ CHỊU CÁM DỖ NHƯ THẾ NÀO, TH. LU-CA VIẾT ỞCH. 4, 1- 13, VÀ MÁT-THÊU CH.4,1 - 11 ?Điểm thứ nhất. Sau khi đã chịu phép rửa, Ngài đi đến hoang địa, ở đó Ngài nhịn ăn bốn mười ngày và bốn mươi đêm.
3Điểm thứ hai. Ngài bị kẻ thù cám dỗ ba lần (Tiến lại tên cám dỗ nói 0uới Naài: Nếu ngươi là Con Thiên Chúa, ngươi hãy khiến những hòn đá nàu trở thành bánh đi; ngươi hãy gieo mình xuống khỏi nơi đâu; hết thả mọi điểu ngươi thấy, ta sẽ cho ngươi niếu ngươi sÑP mình xuống đất thờ lạu ta.)
thứ ba. Các thiên thần đến và phụng sự Ngài.
[275] 'VỀ VIỆC KÊU GỌI CÁC TÔNG ĐỒ
?Điểm thứ nhất. Hình như là thánh Phê-rô và thánh An-rê được kêu gọi ba lần: thứ nhất, để có một sự hiểu biết nào đó; điểu này
là xuất phát từ thánh Gio-an ở chương thứ nhất. hai, để đi theo Đức Ki-tô cách nào đó, với ý định quay về lấy lại điểu các ông đã bỏ, như thánh Lu-ca nói ở chương năm. Thứ ba, để luôn mãi đi theo Đức Ki-tô Chúa chúng ta, như thánh Mát-thêu nói ở chương thứ bốn và thánh Mac-cô ở chương thứ nhất.
5Điểm thứ hai. Ngài kêu gọi Phi-líp-phê, như ở chương thứ nhất của thánh Gio-an, và Mát-thêu như chính Mát-thêu nói ở chương thứ chín.
SDiểm thứ ba. Ngài kêu gọi các tông đồ khác, mà ơn kêu gọi đặc thù của các ông lại không được ghi nhận trong Tin Mừng.
7Và ba điểu khác cũng phải được xét tới: điểu thứ nhất, các tông đổ xuất thân từ giai cấp thấp hèn và mộc mạc như thế nào; thứ hai, phẩm chức ở đó các ông được kêu gọi cách dịu ngọt biết bao; °điều thứ ba, các ơn ban và các ân sủng mà nhờ đó các ông
được nâng lên trên tất cả các tổ phụ của Tân Ước và Cựu Ước.
[276] 'VỀ PHÉP LẠ ĐẦU TIÊN ĐƯỢC LÀM Ở TIỆC CƯỚI TẠI CA-NA XỨ GA-LI-LÊ, TH. GIO-AN VIẾT, CH. 2, 12
?Điểm thứ nhất. Đức Ki-tô Chúa chúng ta được mời cùng với các môn đệ của Ngài đến dự tiệc cưới.
3Điểm thứ hai. Mẹ báo cho Con mình biết là thiếu rượu, khi nói: (Họ không có rượu); và Mẹ ra lệnh cho những người giúp việc: (Hãy làm bất cứ điều sì Ngài sẽ bảo các con).
thứ ba. (Ngài đã biến thành rượu, 0à đã bàu tỏ uinh quang của Ngài, uà các môn đệ Nsài tin Ngài.)
[277] 'VỀ VIỆC ĐỨC KI-TÔ ĐUỔI NHỮNG NGƯỜI BUÔN
BÁN RA KHỎI ĐỀN THỜ NHƯ THẾ NÀO, THÁNH GIO-AN VIẾT, CH. 2, 13 — 25
?Điểm thứ nhất. Ngài đuổi tất cả những người buôn bán ra khỏi Đền Thờ bằng cái roi làm bằng các sợi dây. 3Điểm thứ hai. Ngài hất đổ những chiếc bàn và những tiển của những người đổi tiển giàu có đang ở trong Đển Thờ. thứ ba. Với những người nghèo bán chim bổ câu, Ngài nói địu dàng: (Hấy đem những cái này ra khỏi đâu oà đừng biến nhà của Ta thành nhà buôn bán.)
[278] 'VỀ BÀI GIẢNG ĐỨC KI-TÔ ĐÃ THỰC HIỆN Ở TRÊN NÚI,TH. MÁT-THÊU VIẾT Ở CHƯƠNG 5,
?Điểm thứ nhất: Ngài nói riêng với các môn đệ yêu dấu của Ngài về tám phúc: (Phúc thay những người nghèo khó trong tỉnh thần, những người hiển lành, những người có lòng thương xót, những người khóc than, những người đói khát sự công chính, những người có con trons sạch, những người ñem an bình, uà những người chịu bách hại.)
3Điểm thứ hai. Ngài khuyến khích các ông sử dụng các tài năng cho tốt: (Cững thế: ánh sáng anh em phải chiếu sáng trước mặt người ta sao cho người ta trông thất các uiệc tốt lành của anh em uà tôn uinh Cha anh em là Đấng ở trên trời.)
thứ ba. Ngài tỏ mình ra không phải là một kẻ vi phạm lể luật, nhưng là kẻ hoàn thành, khi Ngài giải thích huấn lệnh không giết người, không gian dâm, không thể gian dối và phải thương yêu kẻ thù: bảo anh em rằng hãy thương yêu những kẻ thù của anh em uà hãu làm điều thiện cho những kẻ thù ghét anh em.) [279] 'VỀ VIỆC ĐỨC KI-TÔ CHÚA CHÚNG TA LÀM CHO BÃO TỐ TRÊN BIỂN YÊN LẶNG NHƯ THẾ NÀO, TH. MÁT-THÊU VIẾT, CHƯƠNG THỨ TÁM, 23 - 27
?Điểm thứ nhất. Trong khi Đức Ki-tô Chúa chúng ta đang ngủ thì một ]”cơn bão tố lớn nổi lên trên biển.
3Điểm thứ hai. Trong khi sợ hãi, các môn đệ Ngài đánh thức Ngài dậy; Ngài quở trách các ông vì kém tin khi nói với các ông: (Anh
em sợ cái sì, hỡi những kẻ kém tin?).
thứ ba. Ngài cho gió và biển ngừng lại. Do vậy khi ngừng lại, biển trở nên yên lặng; người ta kinh ngạc về việc đó khi nói: (Ông nàu là ai mà gió 0à biển cũng uâng lời?)
[280] !'VỀ VIỆC ĐỨC KI-TÔ ĐI TRÊN BIỂN NHƯ THẾ NÀO, TH. MÁT-THÊU VIẾT, CHƯƠNG 14, 22 - 33
?Điểm thứ nhất. Trong khi Đức Ki-tô Chúa chúng ta ở trên núi, Ngài truyển cho các môn đệ của Ngài xuống thuyển và, sau khi cho dân chúng ra về, Ngài bắt đầu cầu nguyện một mình.
3Điểm thứ hai. Chiếc thuyền bị sóng đập vào; Đức Ki-tô đi trên mặt nước mà tiến về phía thuyển, và các môn đệ nghĩ rằng đó là
thứ ba. Đức Ki-tô nói với các ông: (Thầy đây, đừng sợ), theo lệnh Ngài, thánh Phê-rô đi trên mặt nước đến với Ngài; vì nghỉ ngờ, ông bắt đầu chìm xuống; nhưng Đức Ki-tô Chúa chúng ta cứu ông và quở trách ông yếu tin; và sau đó, khi Ngài bước xuống thuyển thì gió lặng yên.
[281] 'VỀ CÁC TÔNG ĐỒ ĐƯỢC SAI ĐI RAO GIẢNG NHƯ THẾ NÀO, TH. MÁT-THÊU VIẾT Ở CH. 10, 1~ 15
?Diểm thứ nhất. Đức Ki-tô kêu gọi các môn đệ yêu dấu của Ngài, và ban cho các ông quyển xua đuổi ma quỷ ra khỏi thân xác người ta và quyển chữa lành mọi bệnh tật.
3Điểm thứ hai. Ngài dạy các ông về sự khôn ngoan và sự kiên nhẫn: (Này đâu, Thẩ sai anh em đi như những con chiên ở giữa sói rừng; uậu anh em hãu khôn nsoan như những con rắn oà đơn sơ
những con chỉm bồ câu.)
thứ ba. Ngài ban cho các ông cách đi đường: (Anh em đừng có uàng cũng đừng có điều anh em đã nhận được cách nhưng không, anh em hãy cho đi cách nhưng không). Và Ngài đã cho các ông cách rao giảng: (Dọc anh em hãy rao siảng, nói rằng
Nước Trời đã đến gân).
[282] 'VỀ VIỆC HỐI CẢI CỦA BÀ MA-ĐA-LÊ-NA, TH. LU-CA VIẾT Ở CHƯƠNG 7, 36 - 50
?Điểm thứ nhất. Một phụ nữ đi vào nơi Đức Ki-tô Chúa chúng ta ngổi ở bàn ăn, trong nhà người Pha-ri-siêu, bà mang một bình bạch ngọc đựng đầy dầu thơm.
3Điểm thứ hai. Đứng phía sau Chúa, gần chân Ngài, bà bắt đầu lấy nước mắt rửa chân Ngài và lấy tóc của bà mà lau, và bà hôn
chân Ngài và lấy dầu thơm mà xức.
thứ ba, Vì người Pha-ri-siêu kết án bà Ma-đa-lê-na, Đức Kitô lên tiếng bênh vực bà khi nói: (Những tội chị ấy có nhiều, được tha thứ, bởi chị ấy yêu mến nhiều). Và Ngài nói với bà: (Lòng tin của con đã cứu con, con hấu ẩi bình an).
[283] 'VỀ VIỆC ĐỨC KI-TÔ CHÚA CHÚNG TA CHO NĂM NGÀN NGƯỜI ĂN NHƯ THẾ NÀO, TH. MÁT-THÊU VIẾT Ở CH. 14,13-21
?Điểm thứ nhất. Vì đã muộn, các môn đệ xin Đức Ki-tô cho đám người đông đảo đang ở với Ngài ra về.
3Điểm thứ hai. Đức Ki-tô Chúa chúng ta ra lệnh cho các môn đệ mang bánh đến cho Ngài, và Ngài truyền cho người ta ngổi vào bàn, và Ngài làm phép và bẻ ra, và trao bánh cho các môn đệ của Ngài, và các môn đệ cho đám đông.
+Diểm thứ ba. (Họ ăn oà được no nê, 0à cờn lại hai siỏ.)
[284] 'VỀ VIỆC BIẾN HÌNH CỦA ĐỨC KI-TÔ, TH. MÁT-THÊU VIẾT Ở CHƯƠNG 17, 1- 13
?Điểm thứ nhất. Khi đưa ba môn đệ yêu dấu Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an đi theo mình, Đức Ki-tô Chúa chúng ta đã biến hình đổi dạng, và mặt Ngài chói lọi như mặt trời, và y phục Ngài như tuyết.
3Điểm thứ hai. Ngài đầm đạo với ông Mô-sê và Ê-li-a.
thứ ba. Khi thánh Phê-rô nói làm ba chiếc thì có tiếng từ trời vang lên, phán rằng: (Người này là con yêu dấu của Ta, các ngươi hãy nnshe lời Người); "khi nghe thấy tiếng phán ấy, các môn đệ của Ngài vì sợ hãi, ngã sấp mặt xuống đất, và Đức Ki-tô Chúa chúng ta chạm vào họ, và nói với họ: (Hãy đứng dậu uà đừng sợ; đừng nói thị kiến nàu cho một ai biết cho tới khi Con Người phục sinh). [285] 'VỀ VIỆC PHỤC SINH ÔNG LA-ZA-RÔ, GIO-AN CHƯƠNG 11, 1-44
?Điểm thứ nhất. Bà Mát-ta và Ma-ri-a cho Đức Ki-tô Chúa chúng ta biết bệnh của anh La-za-rô; khi đã biết điều đó, Ngài còn ở lại hai ngày để phép lạ còn hiển nhiên hơn.
3Điểm thứ hai. Trước khi làm cho anh ta sống lại, Ngài yêu cầu cả chị này và chị kia hãy tin khi nói: (Ta là sự sống lại 0à là sự sống; ai tín Ta, thì dù có chết, cũng sẽ được sống.)
thứ ba. Ngài làm cho anh ta sống lại sau khi đã khóc than và cầu nguyện; và cách thức làm cho anh ta sống lại là truyển
lệnh: (Hỡi La-za-rô, hấu ra ngoài).
[286] 'VỀ BỮA ĂN TỐI Ở BÊ-TA-NI-A, MT CH. 26, 1-13
?Diểm thứ nhất. Chúa ăn tối trong nhà ông Simon phong cùi, cùng với anh La-za-rô.
3Điểm thứ hai. Chị Ma-ri-a đổ dầu thơm trên đầu Đức Ki-tô.
*Điểm thứ ba. Gìu-đa càu nhàu, nói: (Việc phưng phí dầu thơm nàu để làm gì?) Nhưng một lần nữa Ngài bào chữa cho chị Ma-đa-lêna khi nói: (Tại sao lại làm phiền lòng người phụ nữ này, bởi lẽ chị đã làm một tiệc tốt đối uới Thâ ?)
[287] CHỦ NHẬT LỄ LÁ, MT CH. 21, 1- 11
?Điểm thứ nhất. Chúa sai đi tìm con lừa cái và con lừa con khi nói: (Hãy cởi chúng ra uà dẫn chúng đến cho Thâu; oà nến có ai nói uới anh em điều gì, thì hãy nói rằng Chúa cân đến, oà tức khắc họ sẽ để cho chúng đi).
3Điểm thứ hai. Ngài cưỡi lên con lừa cái được che phủ bằng những chiếc áo của các tông đổ.
thứ ba. Người ta ra đón tiếp Ngài, khi họ trải áo của họ và những cành lá lên đường và nói: (Xin cứu chúng tôi, con 0ua chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến. Xin cứu chúng tôi từ
trên chốn trời cao.)
[288] 'VỀ VIỆC RAO GIẢNG TRONG ĐỂN THỜ, LC CH. 19, 47-
thứ nhất. Ngài giảng dạy mỗi ngày trong Đển Thờ. 3Điểm thứ hai. Sau khi giảng xong, vì không có ai tiếp nhận Ngài
ở Giê-ru-sa-lem, nên Ngài trở lại Bê-ta-ni-a.
[289] !VỀ BỮA TIỆC LY, MT 26, GA 13, 1 — 30
?Điểm thứ nhất. Ngài ăn thịt con chiên vượt qua cùng với mười hai tông đổ của Ngài, Ngài báo trước cái chết của Ngài cho họ: (Quả thật, Thâ nói cho anh em biết rằng một người trong anh em sẽ bán Thâù.)
3Điểm thứ hai. Ngài rửa chân cho các môn đệ, cả chân Giu-đa nữa, bắt đầu từ thánh Phê-rô; ông này vì suy xét đến sự uy nghỉ của Chúa và sự thấp hèn của riêng mình, nên không muốn chấp nhận, đã nói: *(Lạy Chúa, Chúa rửa chân con sao?). Nhưng thánh Phê-rô đã không biết rằng, ở trong việc đó, Ngài đã nêu gương về sự khiêm nhường, và vì thế Ngài nói: đã làm gương cho anh em đểanh em làm như Thâà đã làm.)
5Diểm thứ ba. Ngài thiết lập hiến lễ cực thánh của phép Thánh Thể, như dấu chỉ rất cao cả về tình yêu của Ngài khi Ngài nói: (Hãy cm tà ăn). Khi bữa ăn tối đã xong, Giu-đa đi ra để bán Đức Ki-tô Chúa chúng ta.
[290] 'VỀ NHỮNG MẦU NHIỆM ĐÃ ĐƯỢC THỰC HIỆN TỪ
BỮA ĂN TỐI CHO ĐẾN HẾT KHI Ở TRONG VƯỜN, MT CH 26 VÀ MÁC-CÔ CH 14
?Điểm thứ nhất. Khi bữa ăn tối đã xong và đang khi hát bài thánh thi, Chúa đi đến núi Ôliu cùng với các môn đệ đầy sợ hãi của Ngài; và để tám người ở lại vườn Ghết-sê-ma-ni khi nói: (Anh em hãu ngồi ở đâu, còn Thâu lại đằng kia để cầu nguyện.)
3Điểm thứ hai. Trong khi đem theo thánh Phê-rô, thánh Gia-cô-bê và thánh Gio-an, Ngài cầu xin cùng Chúa ba lần, Ngài nói: (Lạ Cha, nếu có thể được, xin cho chén này xa khởi con; nhiên, xin đừng để ý muốn của con được thực hiện, mà là ý muốn của Cha.) Và trong cơn hấp hối, Ngài cầu xin khẩn thiết hơn.
4Diểm thứ ba. Ngài sợ hãi đến nỗi Ngài nói: (Linh hôn Ta buồn râu đến chết được); và Ngài đổ mồ hôi bằng máu nhiều đến nỗi thánh Lu-ca nói: (Mồ hôi Ngài nh những giọt máu chảy xuống đất), điểu này giả thiết là y phục Ngài đã đẩy máu.
[291] 'VỀ NHỮNG MẦU NHIỆM ĐÃ ĐƯỢC THỰC HIỆN TỪ VƯỜN CHO ĐẾN HẾT KHI Ở NHÀ ÔNG AN-NA, MT 26, LC 22,MC 15
?Điểm thứ nhất. Chúa để cho ông Giu-đa hôn, và để bị bắt như một tên trộm cướp, Ngài nói với những người đến bắt Ngài: (Các ngươi đến để bắt Ta như một tên trộm cướp, uới qươm giáo uà gậu sộc, trong khi hằng ngà Ta ngồi uới các ngươi trong Đền để dạy dỗ mà các ngươi không bắt Ta.) 3và khi Ngài nói: (Các ngươi tìm ai?), những kẻ thù ngã xuống đất.
thứ hai. Thánh Phê-rô đả thương một người đầy tớ của vị thượng tế, Chúa dịu hiển nói với ông: (Hãy xỏ gươm oào chỗ của nó), và Ngài chữa lành vết thương của người đẩy tớ.
5Diểm thứ ba. Bị các môn đệ bỏ rơi, Ngài bị dẫn đến nhà ông Anna, ở đó thánh Phê-rô, kẻ đã đi theo Ngài ở xa, chối Ngài một lần; và người ta vả má Đức Ki-tô khi nói với Ngài: (Mày trả lời uị thượng
[292] 'VỀ NHỮNG MẦU NHIỆM ĐÃ ĐƯỢC THỰC HIỆN TỪ NHÀ ÔNG AN-NA CHO TỚI HẾT KHI Ở NHÀ ÔNG CAI- ?Diểm thứ nhất. Họ dẫn Ngài đang bị trói, từ nhà ông An-na đến nhà ông Cai-pha, ở đây thánh Phê-rô chối Ngài hai lần, và khi Chúa nhìn, (ông ra ngoài khóc lóc thẳm thiết).
3Điểm thứ hai. Chúa Giê-su chịu trói suốt đêm.
thứ ba. Ngoài ra, những kẻ giam giữ Ngài nhạo báng Ngài, và đánh đập Ngài, và bịt mặt Ngài, và vả má Ngài, và hỏi Ngài: (Hãy nói tiên trí cho chúng ta, ai là kẻ đánh ngươi?) Và họ nói phạm thượng bằng những điểu tương tự.
[293] 'VỀ NHỮNG MẦU NHIỆM ĐÃ ĐƯỢC THỰC HIỆN TỪ
NHÀ ÔNG CAI-PHA CHO ĐẾN HẾT KHI Ở DINH ÔNG PHI-LA-TÔ, MT 26, LC 23, MC 15
?Điểm thứ nhất. Tất cả é đám đông Do Thái dẫn Ngài đến ông Phi-la- vị và tố cáo Ngài
trước mặt ông ta khi nói: (Chúng tôi đã thấy tên nàu tìm cách làm cho dân tộc chúng tôi điệt 0à nộp thuế cho 0ua Côsar).
3Điểm thứ hai. Sau khi ông Phi-la-tô đã tra hỏi Ngài một và một lần nữa, ông Phi-la-tô nói: (Ta không thấy người có lỗi nào cả).
4Điểm thứ ba. Ba-ra-ba, tên trộm cướp, được họ ưa chuộng hơn Ngài: (Mợi người kêu to lên khi nói: Không thả tên nàu, mà Ba-ra-ba). [294] 'VỀ NHỮNG MẦU NHIỆM ĐÃ ĐƯỢC THỰC HIỆN TỪ DINH ÔNG PHI-LA-TÔ CHO ĐẾN KHI Ở NHÀ ÔNG HÊ-RÔ-
?Điểm thứ nhất. Ông Phi-la-tô trao Chúa Giê-su, người xứ Ga-lilê, đến ông Hê-rô-đê là quận vương xứ Ga-li-lê.
3Điểm thứ hai. Ông Hê-rô-đê, vì tò mò, tra hỏi Ngài nhiều điểu, và Ngài không trả lời cho ông một điểu gì, cho dù những luật sĩ và các thầy tư tế không ngừng tố cáo Ngài.
4Điểm thứ ba. Ông Hê-rô-đê, cùng với quân lính của ông, khinh bỉ Ngài bằng cách mặc cho Ngài một chiếc áo trắng.
[295] 'VỀ NHỮNG MẦU NHIỆM ĐÃ ĐƯỢC THỰC HIỆN TỪ
NHÀ ÔNG HÊ-RÔ-ĐÊ, CHO TỚI DINH ÔNG PHI-LA-TÔ, MT 26, LC 23, MC 15 VÀ GA 19
?Điểm thứ nhất. Ông Hê-rô-đê gởi trả Ngài lại cho ông Phi-la-tô; do vậy mà họ trở thành bạn hữu, trong khi trước kia họ là kẻ thù.
3Điểm thú hai. Ông Phi-la-tô bắt Chúa Giê-su và đánh đòn Ngài; và quân lính làm một triểu thiên bằng gai, và đội trên đầu Ngài, và mặc cho Ngài chiếc áo đỏ sẫm, và đến gần Ngài và nói: (Thiên Chúa cứu ông, lạu 0ua dân Do Thái); và họ tát Ngài.
thứ ba. Ông đưa Ngài ra ngoài, trước mặt mọi người: (Vậy Chúa Giê-su đi ra, mang thiên bằng 0à mặc áo đỏ sẩm; uà ông Phi-la-tô nói uới họ: Đâu là người). Và khi các vị thượng tế thấy Ngài, ho la hét, nói: (Hãy đóng đính, hãy đóng đỉnh nó đi).
[296] 'VỀ NHỮNG MẦU NHIỆM ĐÃ ĐƯỢC THỰC HIỆN TỪ DINH ÔNG PHI-LA-TÔ TỚI HẾT KHI Ở TRÊN THẬP GIÁ, GA 19, 13-22
?Điểm thứ nhất. Ông Phi-la-tô ngổi với tư cách quan toà, trao Chúa Giê-su cho họ để họ đóng đỉnh Ngài sau khi những người Do Thái đã không chấp nhận Ngài là vua mà nói: (Chứng tôi không có trừ uua
3Điểm thứ hai. Ngài vác thập giá trên vai, và vì Ngài không có thể vác được, nên ông Simon, người Cyrênê, bị bắt buộc vác thập giá đi sau Chúa Giê-su.
thứ ba. Họ đóng định Ngài ở giữa hai tên trộm cướp và treo lên tấm biển viết: (Giê-su người Na-za-rét, 0ua dân Do Thái). [297] 'VỀ NHỮNG MẦU NHIỆM ĐÃ ĐƯỢC THỰC HIỆN TRÊN THẬP GIÁ, GA 19, 23-27
?Điểm thứ nhất. 3Ngài nói bảy lời trên thập giá: Ngài cầu xin cho những kẻ đóng đỉnh Ngài; Ngài tha thứ cho tên trộm cướp; Ngài gửi gắm thánh Gio-an cho Mẹ Ngài, và Mẹ cho thánh Gio-an; #Ngài nói lớn tiếng: khá), và người ta cho Ngài mật đắng và giấm; Ngài nói rằng Ngài bị bỏ rơi; Ngài nói: (Đã hoàn tất); Ngài nói: (Lạy Cha, con trao phó hồn con trons tay Cha).
5Điểm thứ hai. Mặt trời trở nên tối tăm, các núi đá vỡ ra, [đé=eke] các mổ mả mở tung ra, màn trong Đển Thờ bị xé lầm đôi từ trên xuống dưới.
thứ ba. Người ta nhục mạ Ngài khi nói: (Mày là kẻ phá Đền Thờ của Thiên Chúa, hãy xuống khỏi thập giá đi); y phục của Ngài được phân chia; cạnh sườn Ngài do bị chiếc giáo đâm thâu đã để cho nước và máu chảy ra.
[298] !VỀNHỮNG MẦU NHIỆM ĐÃ ĐƯỢC THỰC HIỆN TỪ TRÊN THẬP GIÁ CHO ĐẾN HẾT KHI Ở TRONG MỒ
?Điểm thứ nhất. Ngài được ông Giu-se và ông Ni-cô-đê-mô đem xuống khỏi thập giá, trước mặt người mẹ đau khổ của Ngài.
3Điểm thứ hai. Thân xác Ngài được đưa tới ngôi mộ và được xức
đầu thơm và được mai táng. *Điểm thứ ba. Người ta chỉ định quân lính đến canh giữ.
[299] 'VỀ SỰ PHỤC SINH CỦA ĐỨC KI-TÔ CHÚA CHÚNG TA. VỀ CUỘC HIỆN RA LẦN THỨ NHẤT CỦA NGÀI
?Điểm thứ nhất. Ngài hiện đến với Đức Ma-ri-a đồng trinh; cho dù điểu đó không được nói đến trong Thánh Kinh, nhưng coi như được để cập khi nói rằng Ngài hiện đến với biết bao nhiêu người khác; vì Thánh Kinh giả thiết rằng chúng ta có sự hiểu biết, như có lời chép: (Anh em cũng không hiểu tư ?)
[200] 'VỀ CUỘC HIỆN RA LẦN THỨ HAI, MÁC-CÔ CH. 16, 1~
?Điểm thứ nhất. Khi còn rất sớm của ban mai bà Ma-ri-a Ma-đa-lê-na, bà mẹ ông Gia-cô-bê và bà Sa-lô-mê đi đến mổ, họ nói: (Ai sẽ lăn phiến đá khỏi cửa mồ cho chúng ta ?) 3Điểm thứ hai. Họ thấy hòn đá đó được lăn đi và thấy thiên thần lên tiếng nói: (Có phải chính Đức Giê-su người Na-za-rét mà các bà tìm kiếm không? Ngài đã sống lại, Ngài không ở đâu.)
thứ ba. Ngài hiện ra cho Ma-ri-a, bà là kẻ đã ở cạnh ngôi mộ sau khi những người khác đi khỏi.
[301] 'VỀ CUỘC HIỆN RA LẦN THỨ BA, TH. MT CHƯƠNG CUỐI CÙNG
?Điểm thứ nhất. Những bà Ma-ri-a này ra khỏi mổ với sự sợ hãi và niềm vui mừng mãnh liệt, muốn báo tin cho các môn đệ về việc Chúa sống lại.
3Điểm thứ hai. Đức Ki-tô Chúa chúng ta hiện đến với họ ở dọc đường, Ngài nói với họ: (Thiên Chúa cứa chị em); và các phụ nữ lại gần, sấp mình xuống dưới chân Ngài và thờ lạy Ngài.
thứ ba. Chúa Giê-su nói với họ: (Đừng sợ; hãy đi uà nói uới các anh em của Ta rằng họ phải đến Ga-li-lê, 0ì ở đó họ sẽ thất Ta.) [302] !VỀ CUỘC HIỆN RA LẦN THỨ 4, CHƯƠNG CUỐI CÙNG CỦA LU-CA 9- 12; 33 — 34
?Điểm thứ nhất. Khi nghe những người phụ nữ nói rằng Đức Kitô đã sống lại, thánh Phê-rô vội vàng đi đến mồ. Nhưng bà Manày ra khỏi mổ với sự sợ hãi và niểm vui mừng lớn lao, muốn báo tin cho các môn đệ về việc Chúa sống lại.
3Điểm thứ hai. Khi bước vào mổ, ông thấy chỉ có những tấm vải dùng để bọc xác Đức Ki-tô Chúa chúng ta, và không có gì khác. thứ ba. Đang khi thánh Phê-rô suy nghĩ về những sự này, Đức Ki-tô hiện đến với ông, và vì thế các tông đổ nói: (Quả thực Chúa đã phục sinh 0à đã hiện ra uới ông Simon).
[203] 'VỀ CUỘC HIỆN RA LẦN THỨ 5, Ở CHƯƠNG CUỐI CÙNG CỦA TH. LU-CA
?Điểm thứ nhất. Ngài hiện đến với các môn đệ là những kẻ đi về Emmau đang nói về Đức Ki-tô.
3Điểm thứ hai. Ngài quở trách các ông bằng cách ngang qua Thánh Kinh chỉ cho thấy rằng Đức Ki-tô phải chết và sống lại: (Ôi những kẻ khò dại lòng chậm tin mọi điều các ngôn sứ đã nói! Há không phải là Đức Ki-tô phải chịu đau khổ uà trong quang của Ngài như thế sao?)
thứ ba. Theo lời nài xin của các ông, Ngài dừng lại đó và ở với các ông cho tới khi cho các ông rước lễ, Ngài biến đi; về phần các ông, khi trở về, đã nói cho các môn đệ việc các ông đã nhận ra Ngài như thế nào khi rước lễ.
[304] 'VỀ CUỘC HIỆN RA LẦN THỨ ó, GA CH. 20, 19 - 23
?Điểm thứ nhất. Các môn đệ tụ họp (0ì sợ người Do Thái), trừ
thánh Tô-ma ra.
3Điểm thứ hai. Chúa Giê-su hiện đến với các ông trong khi các cửa đóng kín; và khi đứng giữa các ông, Ngài nói: (Bình an cho anh em).
*Điểm thứ ba. Ngài ban Thánh Thần cho các ông khi nói với các ông: (Anh em hãy nhận lấy Thánh Thẩn; Tội lỗi sẽ được tha cho những qi tà anh em tha cho.)
[305] 'VỀ CUỘC HIỆN RA LẦN THỨ BẢY, GA 20, 24 - 29
?Điểm thứ nhất. Thánh Tô-ma không tin bởi vì ông vắng mặt trong cuộc hiện ra lần trước, ông nói: (Nếu tôi không nhìn thấy Ngài thì tôi không tin).
3Điểm thứ hai. Chúa Giê-su hiện đến với các ông, tám ngày sau, trong lúc các cửa đóng kín, và Ngài nói với thánh Tô-ma: (Hãy đặt ngón tay của anh đâu uà hãy xem sự thật, uà đừng cứng tin nhưng hãu tin).
thứ ba. Thánh Tô-ma đã tin và thưa lên: (Lạy Chúa của tôi uà Thiên Chúa của tôi); Đức Ki-tô nói với ông: (Phúc cho những người không thấy mà lại tin).
[306] !VỀ CUỘC HIỆN RA LẦN THỨ 8, GA CH. CUỐI CÙNG, 1-17
?Điểm thứ nhất. Chúa Giê-su hiện đến với bảy các đệ của Ngài đang đánh cá; suốt đêm các ông đã không bắt được con cá nào; và thả lưới theo lệnh của Ngài, (các ông không lưới lên được 0ì rất nhiều cá).
3Điểm thứ hai. Với phép lạ này, thánh Gio-an nhận ra Ngài và nói với thánh Phê-rô: đấy); ông này nhảy xuống biển và đến với Đức Ki-tô.
#Diểm thứ ba. Ngài cho các ông ăn một phẩn cá nướng và một tảng mật ong; và Ngài trao phó những con chiên mẹ của Ngài cho thánh Phê-rô là người trước hết được tra khảo ba lần về lòng mến; và Ngài nói với ông: (Hãy chăn những chiên của Thâu). [307] CUỘC HIỆN RA LẦN THỨ 9, MT CH. CUỐI CÙNG, 16 —20
?Điểm thứ nhất. Theo lệnh của Chúa, các môn đệ đi đến núi Tabor. 3Điểm thứ hai. Đức Ki-tô hiện đến với các ông và nói: (Hết mọi năng trên trời dưới đất đã được ban cho thứ ba. Ngài sai họ đi khắp thế giới để rao giảng khi nói: (Anh em hãu đi oà dạy dỗ muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha uà Con uà Thánh
[308] !VỀ CUỘC HIỆN RA LẦN THỨ 10, TRONG THƯ THỨ NHẤT GỬI CHO NHỮNG NGƯỜI CÔ-RIN-TÔ, CH. 15, 6
đó Ngài được hơn năm trăm anh em xem thấy cùng một
lúc.
[309] !VỀ CUỘC HIỆN RA LẦN THỨ 11, TRONG THƯ THỨ NHẤT GỬI TÍN HỮU CÔ-RIN-TÔ, CH. 15, 7
?“Sau đó Ngài hiện đến với thánh Gia-cô-bê.” [310] 'VỀ CUỘC HIỆN RA LẦN THỨ 12
?Ngài hiện đến với ông Giu-se Arimathia, như người ta suụ gẫm như thế theo lòng đạo đức và như người ta đọc thấy trong đời sống các thánh.
[311] !VỀ CUỘC HIỆN RA LẦN THỨ 13, THƯ THỨ NHẤT, CR.CH. 15, 8
?Ngài hiện đến với thánh Phao-lô sau cuộc thăng thiên: cùng Naài hiện đến uới tôi là người như một kẻ sinh non). linh hổn Ngài cũng hiện đến với các thánh tổ phụ ở trong lâm-bô; *và sau khi đưa các ông ra khỏi đó và lấy lại thân xác, Ngài hiện ra nhiều lần với các môn đệ và nói chuyện với họ.
[312] 'VỂ VIỆC LÊN TRỜI CỦA ĐỨC KI-TÔ CHÚA CHÚNG TA,C.V.1,1—12
?Điểm thứ nhất. Sau thời gian bốn mươi ngày Ngài đã hiện đến với các tông đổ, làm nhiều chứng cớ và dấu hiệu và nói về nước Thiên Chúa, Ngài truyền cho các ông ở Giê-ru-sa-lem chờ đợi Thánh Thần đã được hứa ban.
3Điểm thứ hai. Ngài dẫn các ông lên núi Ô-liu, và trước mặt các ông Ngài được cất lên, và một đám mây che khuất Ngài khỏi con mắt các ông.
thứ ba. Trong khi các ông nhìn lên trời, các thiên thần nói với các ông: (Hỡi những người xứ Ga-li-lê, tại sao ở lại đó mà nhìn lên trời? Đức Giê-su, Đấng được đưa lên trời trước mặt các Ông, sẽ đến giống như cúc ông đã thấy Ngài lên trời.)
[313] INHỮNG QUY TẮC ĐỂ CẢM THẤY VÀ NHẬN BIẾT CÁCH NÀO ĐÓ NHỮNG CHUYỂN ĐỘNG KHÁC NHAU ?VỐN GÂY RA TRONG LINH HỒN TỐT ĐỂ ĐÓN NHẬN VÀ ĐIỀU XẤU ĐỂ LOẠI BỎ. CÁC QUY TẮC NÀY THÍCH CHO TUẦN THỨNHẤT
[314] !Quy tắc I: Nơi những người sa ngã hết tội trọng này sang tội trọng khác, kẻ thù thường quen bày cho họ những vui thú bể ngoài, xui họ tưởng đến những khóai lạc và vui thú giác quan 2để đễ cầm giữ họ và gia tăng nơi họ những nết xấu và tội lỗi. 3Với những người như thế, thần lành dùng phương pháp ngược lại, bằng cách thôi thúc và cắn rứt lương tâm họ bằng “lương trí” của lẽ phải.
[315] !Quy tắc II. Nơi những người vốn tiến bước cách mạnh mẽ từ điểu tốt đến tốt hơn, trong việc diệt trừ tội lỗi của mình và trong việc phụng sự Thiên Chúa, Chúa chúng ta, thì lại có phương pháp ngược lại với quy tắc thứ nhất. ?Vì khi đó, đặc điểm riêng của thần dữ là cắn rứt, làm phiển và đặt chướng ngại bằng cách gây băn khoăn lo lắng với những lý lẽ giả tạo để người ta khỏi tiến tới, 3còn đặc điểm riêng của thần lành là đem đến sự can đảm và sức mạnh, an ủi, nước mắt, ơn soi giục và an nghỉ, bằng cách làm cho vượt thắng cách dễ dàng và huỷ điệt mọi trở ngại để cho người ta tiến lên trong đàng lành.
[316] !Quy tắc III: Về an ủi thiêng liêng. Tôi gọi là an ủi khi trong
linh hổn phát khởi một chuyển động nội tâm nào đó, khiến linh hổn bừng cháy lửa kính mến Đấng Tạo Hóa và Chúa mình ?và do đó, không có thể yêu một thụ tạo nào trên mặt đất vì chính thụ tạo ấy, nhưng chỉ yêu trong Đấng tạo dựng mọi sự. cũng là, khi linh hồn chảy nước mắt vốn thúc đẩy đến lòng yêu mến Chúa của mình, hoặc bởi đau đớn vì tội lỗi mình, hay vì sự thương khó của Đức Ki-tô, Chúa chúng ta, hay vì những điều khác trực tiếp hướng về việc phụng sự và ca tụng Ngài. 'Sau cùng, tôi gọi là an ủi mọi gia tăng của đức cậy, đức tin và đức mến, cùng mọi niềm vui bể trong mời gọi và lôi kéo (tâm hổn) đến những sự trên trời và phần rồi riêng của linh hồn mình, làm cho linh hổn được nghỉ ngơi và an bình trong Đấng Tạo Hóa và Chúa mình.
[317] !Quy tắc IV: Về sầu khổ thiêng liêng. Tôi gọi là sầu khổ tất cả những gì trái ngược với quy tắc thứ ba, ?như sự tối tăm trong linh hồn, xao xuyến bể trong, chuyển động về những điểu thấp hèn và phàm tục, lo lắng từ những xao động và cám đỗ khác nhau 3vốn xui bẩy đến chỗ thiếu lòng tin tưởng, mất niềm hy vọng, mất lòng yêu mến, khi cảm thấy mọi sự lười biếng, khô khan, buổn sầu và như bị lìa xa Đấng Tạo Hóa và Chúa mình. #Vì như an ủi trái ngược với sầu khổ thế nào, thì các tư tưởng phát xuất từ sự an ủi cũng trái ngược với các tư tưởng phát sinh từ sầu khổ như vậy.
[318] !Quy Tắc V: Trong thời gian sầu khổ, đừng bao giờ thay đổi, nhưng hãy vững vàng và kiên trì trong những đốc lòng và quyết định có được trước khi gặp sự sầu khổ này, hoặc những quyết định đã có khi được an ủi trước đây. ?Vì cũng như khi được an ủi, thần lành hướng dẫn và khuyên nhủ ta hơn thế nào, thì trong cơn khổ, thần dữ cũng như vậy, mà theo lời khuyên của nó, ta chẳng thể gặp được con đường đưa tới đích.
[319] tắc VI: Mặc dù trong cơn sầu khổ, không nên thay đổi những điểu đã quyết định, thì lại rất ích lợi khi cương quyết thay đổi chính mình để chống lại với cơn sầu khổ ấy, ?chẳng hạn bằng cách kiên trì hơn trong việc cẩu nguyện, suy gẫm, xét mình nhiều hơn và gia tăng việc hãm mình đển tội theo cách nào thích hợp.
[320] !Quy tắc VII: Người đang gặp sầu khổ, hãy suy xét rằng Chúa đã để họ ở trong sự thử thách, theo những khả năng tự nhiên của họ như thế nào, để họ chống trả các tác động và cám dỗ khác nhau của kẻ thù; ?như vậy họ vẫn có thể chống trả được, nhờ sự trợ giúp của Chúa vẫn luôn ở trong họ, dù họ không cảm thấy rõ ràng. °Vì Chúa rút bớt lòng sốt sắng nổng nàn, lòng mến bao la và ân sủng mãnh liệt, nhưng vẫn để lại ân sủng đủ cho sự cứu rỗi đời đời.
[321] !Quy tắc VIII: Người đang gặp sầu khổ hãy gắng giữ sự nhẫn nại, là điểu trái ngược với những xáo trộn xảy đến cho nghĩ rằng, chẳng bao lâu nữa sẽ được an ủi, bằng cách nỗ lực vận dụng sự kiên trì chống lại cơn sầu khổ ấy, như đã nói ở quy tắc thứ sáu.
[322] tắc IX: Có ba nguyên do chính yếu khiến ta gặp sầu khổ:
Thứ nhất: Vì ta lạnh nhạt, lười biếng hay chếnh mảng trong các việc thao luyện thiêng liêng của chúng ta; và như vậy, vì lỗi ta mà sự an ủi thiêng liêng ha bỏ ta; ?Thứ hai: Để thử coi ta tới đâu và ta đáng giá điểu gì trong việc phụng sự và ca ngợi Chúa, khi không được hưởng biết bao sự an
ủi và ân sủng bao la như thế.
3Thứ ba: Để cho ta một sự hiểu biết và nhận thức đích thực đến nỗi ta cảm thấy cách sâu xa rằng không phải tự ta làm phát sinh hay duy trì được lòng sốt sắng vô ngần, lòng mến mạnh mẽ, nước mắt hoặc bất cứ một ơn an ủi thiêng liêng nào khác, nhưng tất cả đều là ân ban và ơn sủng của Thiên Chúa, Chúa chúng ta, để ta đừng “làm tổ ở cái khác”, bằng cách nâng trí khôn của ta đến sự kiêu ngạo hay hư danh nào đó, khi tự gán cho mình lòng sốt sắng hay các hình thức khác của ơn an ủi thiêng liêng.
[323] Quy tắc X: Người đang được an ủi, phải nghĩ tới cách xử sự trong cơn sầu khổ sẽ đến, bằng cách dành lấy sức mạnh mới cho lúc đó.
[324] !Quy tắc XI: Người được an ủi, phải gắng tự khiêm và tự hạ chừng nào có thể, bằng cách nghĩ mình nhỏ hèn biết mấy trong thời gian sầu khổ, khi không có ân sủng hay sự an ủi như thế. ?Trái lại, người lâm cơn sẩu khổ phải nghĩ mình có thể làm được nhiều với ơn sủng đủ, để chống trả mọi kẻ thù của mình, nhờ lấy sức nơi Đấng Tạo Hóa và Chúa mình.
[325] !Quy tắc XII: Kẻ thù xử sự như đàn bà, trở nên yếu nhược vì ta mạnh mẽ và mạnh mẽ nếu ta để mặc. ?Quả vậy, đặc tính của đàn bà khi gây gổ với đàn ông, là mất can đảm mà chạy trốn khi người đàn ông tỏ ra vững mạnh. °Trái lại, nếu người đàn ông bắt đầu chạy trốn và mất can đảm, thì cơn giận, sự trả thù và sự hung dữ của người đàn bà thật kinh khủng và không sao lường được.
vậy, đặc tính của kẻ thù trở nên yếu nhược, mất can đảm bằng cách bỏ chạy với những chước cám dỗ của nó, 5khi người tập luyện trong đàng thiêng liêng thẳng tay chống trả các cám dỗ của kẻ thù, bằng cách làm điểu ngược hẳn lại. lại, nếu người tập luyện bắt đầu sợ hãi và mất can đảm khi chịu các cơn cám đỗ, 7thì không có một thú vật nào trên mặt đất này hung dữ cho bằng kẻ thù của bản tính loài người trong việc theo đuổi ý định xấu xa của nó cùng với sự hiểm độc lớn lao đường ấy.
[326] !Quy tắc XII: Kẻ thù cũng còn xử sự như kẻ sỉ tình phù phiếm, muốn giữ bí mật để khỏi bị lộ điện. Quả vậy, một người đàn ông phù phiếm dùng lời xảo trá quyến rũ một thiếu nữ con nhà lành, hoặc vợ một người đứng đắn, thì muốn cho những lời nói và lời dụ đỗ của nó được giữ kín; trái lại, nó rất bất mãn khi thiếu nữ mách với cha, thiếu phụ mách với chồng những lời nói hão huyền và những ý định xấu xa của nó, vì nó dễ dàng suy ra rằng, nó không thể nào thành công được với chuyện nó đã bắt
đầu.
vậy, khi kẻ thù của bản tính loài người đưa những sự xảo trá và xúi giục của nó vào linh hổn công chính, thì mong muốn và ước ao những điểu đó được tiếp nhận và giữ bí mật. khi linh hổn tỏ ra với cha giải tội tốt hay một người thuần thiêng nào khác vốn am tường những dối trá và sự hiểm độc của nó, thì nó rất bất mãn, nó kết luận rằng mình không thể thành công trong ác tâm mà nó đã bắt đầu, vì sự lừa đảo rõ rệt của nó đã bị phanh phui.
[327] !Q tắc XIV: kẻ thù lại còn xử sự như một tướng quân để chiến thắng và cướp đi những gì nó muốn. ?Vì như một vị chỉ huy hay vị tướng quân, sau khi đặt bản doanh trại và xem xét lực lượng hoặc cách bố trí của một thành trì, sẽ tấn công vào nơi nào yếu hơn; 3thì cũng vậy, kẻ thù của bản tính loài người lượn quanh để đò xét lần lượt hết các nhân đức đối thần, các nhân đức trụ và các nhân đức luân lý khác của ta, *và điểm nào nó thấy ta yếu hơn và cẩn thiết hơn cho phần rỗi đời đời của ta, nó sẽ tấn
công vào đó và cố hạ gục ta.
[328] NHỮNG QUY TẮC VỀ CÙNG MỘT HIỆU QUẢ VỚI VIỆC NHẬN ĐỊNH TỐT HƠN VỀ CÁC THÂN LOẠI VÀ CÁC QUY TẮC NÀY THÍCH HỢP HƠN CHO TUẦN THỨ
[329] tắc I: đặc điểm của Thiên Chúa và các thiên thần của Ngài trong các thúc đẩy của các Ngài là ban sự hoan hỉ và mừng vui thiêng liêng thật, bằng cách xoá bỏ mọi buổn sầu và xao xuyến do kẻ thù đưa vào. ?Còn đặc điểm của kẻ thù là chiến đấu chống lại sự hoan hỉ và niểm an ủi thiêng liêng ấy bằng cách đưa ra những lý lẽ giả tạo, cầu kỳ và ngụy biện không cùng.
[330] tắc II: Chỉ có Thiên Chúa, Chúa chúng ta, mới ban sự an ủi cho linh hổn mà không có nguyên do trước; vì quyển riêng của Đấng Tạo Hóa là đi vào, đi ra, làm phát sinh nơi nó một chuyển động lôi cuốn trọn vẹn linh hổn vào tình yêu mến Thiên Chúa chí tôn.
?Tôi nói không có nguyên do, nghĩa là, không có bất cứ một tình cảm hay một hiểu biết nào trước đây về bất cứ một đối tượng nào, nhờ đó một sự an ủi như thế phát sinh qua trung gian
những hoạt động của trí hiểu và ý chí, [331] !Quy tắc II: có nguyên do thì thiên thần lành cũng như thiên thần dữ đều có thể an ủi linh hổn, nhưng nhằm mục đích trái ngược nhau: ?thiên thần lành nhằm mưu ích cho linh hồn, để nó lớn lên và tiến bước từ điểu tốt đến tốt hơn, °còn thiên thần đữ nhằm điều ngược lại, để rổi lôi cuốn linh hổn theo ý muốn và
sự hiểm độc xấu xa của nó.
[332] !Quy tắc IV: đặc điểm của thiên thần đữ là giả dạng thành thiên thần ánh sáng đi vào theo cách thức của linh hổn sốt mến và đi ra theo cách của chính nó; ?nghĩa là nó bày ra những tư tưởng tốt lành thánh thiện hợp với linh công chính, rổi lần lần gắng lôi kéo linh hồn ra theo những mưu mô ẩn kín và những ý định tổi tệ của nó.
[333]1Quy tắc V: cần chú ý nhiều về diễn biến của tư tưởng. Nếu từ khởi đầu, ở giữa và cuối cùng đểu tốt, hoàn toàn hướng về điểu thiện, là dấu hiệu của thiên thần lành. nếu diễn biến của tư tưởng đưa ta tới bất cứ điểu nào xấu hoặc gây lo ra, hay không được tốt như điểu trước đó linh hổn định làm, °hoặc làm giảm sút, khiến ta lo lắng, làm cho linh hổn bối rối khi lấy mất sự bình an, sự tĩnh lặng và an tĩnh đã có từ trước, đó là dấu hiệu rõ ràng bởi thần đữ, kẻ thù của sự tiến tới và phần rỗi đời đời của ta.
[334] !Quy tắc VI: Khi kẻ thù của bản tính loài người bị cảm thấy và nhận biết bởi cái đuôi rắn của nó và mục đích xấu xa nó muốn đưa tới, ?thì điểu có ích cho người bị cám đỗ là sau đó xem xét diễn biến về những tư tưởng tốt nó bày ra và khởi đầu của những tư tưởng ấy, xem nó đã lần tìm cách khiến ta rời sự dịu ngọt và niểm vui thiêng liêng vốn có trước, cho đến chỗ đưa ta tới ý định tổi tệ của nó như thế nào; “để nhờ một kinh nghiệm đã được nhận biết và được ghi chép lại như thế, ta sẽ giữ
mình cho khỏi những đối trá thường lệ của nó sau này.
[335] !Quy tắc VII: Đối với những người đang tiến từ điểu tốt đến điều tốt hơn, thiên thần lành chạm vào linh hồn cách êm ái, nhẹ nhàng và ngọt, như giọt nước đi vào miếng bọt biển; ?còn thiên thần dữ lại chạm vào cách chát chúa, cách ổn ào và cách náo động, như khi giọt nước rơi trên tảng đá. với những người đi từ điểu xấu đến điểu tệ hơn, thì chính các thần nói trên chạm vào theo cách thức ngược lại. do là tùy theo tình trạng của linh hổn trái ngược hay hòa hợp với các thiên thần nói trên, 5vì khi trái ngược, thì chúng đi vào cách chát chúa, đễ cảm thấy và nhận ra, khi hòa hợp thì chúng đi vào cách lặng lẽ như
vào nhà của mình, cửa đã mở toang.
[336] !Quy tắc khi an ủi không có nguyên do, dù không có cạm bẫy nơi nó, vì như đã nói trên, đó là của một mình Thiên Chúa, Chúa chúng ta. 7Tuy nhiên người thuần thiêng được Chúa ban ơn an ủi như thế phải xem xét và nhận định, với sự tỉnh thức và cẩn trọng, chính thời gian được an ủi hiện tại thời gian tiếp sau, khi linh hổn còn nóng nảy và sung sướng vì ơn huệ và sự dư hưởng của ơn an ủi vừa qua. vậy, trong thời gian thứ hai này, do suy diễn riêng của mình dựa vào thói quen và vào những kết quả của những ý niệm và phán đoán, hoặc do thần lành hay thần dữ, hoạch ra những dự định và ý kiến khác nhau mà không phải do Thiên Chúa, Chúa chúng ta, trực tiếp ban cho, vì thế, cẩn xem xét thật cẩn trọng trước khi hoàn
toàn tin tưởng vào những điểu ấy và đem ra thực hành.
[337] VỀ NHIỆM VỤ BỐ THÍ CỦA CẢI PHẢI TUÂN THEO CÁC QUY TẮC SAU ĐÂY
[338] tắc I: Nếu tôi thực hiện việc phân phát cho bà con hoặc bạn bè hay những người tôi quý mến, tôi phải chú ý đến bốn điểu vốn đã được nói tới một phần trong để tài về việc chọn lựa.
?Thứ nhất là tình yêu thúc đẩy tôi và khiến tôi làm việc bố thí phải đi xuống từ bên trên, từ tình yêu Thiên Chúa, Chúa chúng ta. *Vậy trước hết tôi phải cảm thấy trong lòng rằng, lòng yêu mến nhiều hay ít mà tôi có đối với những người ấy là vì Thiên Chúa, và rằng Thiên Chúa tỏa sáng trong động lực khiến tôi yêu
mến họ hơn.
[339] !Quy tắc II: tôi muốn nhìn xem một người tôi chưa hể gặp và cũng chẳng hể quen biết, và khi ước ao cho người ấy được mọi sự hoàn thiện trong sứ vụ và bậc sống của họ. Lễ ra tôi muốn người đó giữ mức trung dung như thế nào trong cách phân phát để làm vinh danh Thiên Chúa, Chúa chúng ta hơn, và
để linh hồn họ được hoàn thiện hơn. 3Và tôi, khi làm như vậy, không hơn không kém, tôi sẽ tuân thủ quy tắc và tiêu chuẩn mà tôi mong muốn và xét là như vậy.
[340] !Qu tắc III: Tôi muốn suy xét như tôi đang ở vào lúc nguy tử, xét xem hình thức và quy chuẩn lúc ấy lẽ ra tôi muốn mình đã giữ trong công việc quản trị của tôi thế nào; ?và một khi khuân theo đó, Tôi tuân thủ như vậy trong mỗi hành vi phân phát của tôi.
[341] !Quy tắc IV: nhìn xem xem tôi sẽ như thế nào trong ngày phán xét, và suy nghĩ kỹ xem lẽ ra lúc đó tôi muốn mình đã thi hành công việc và đảm nhận sứ vụ như thế nào. ?Và quy tắc mà lúc đó tôi muốn mình đã tuân theo, tôi giữ ngay bây giờ.
[342] !Quy tắc V: khi người nào tự cảm thấy nghiêng chiểu và quyến luyến với người mình muốn phân phát cho, dừng lại và nghiển kỹ bốn quy tắc đã nói ở trên, để xét xem và thẩm định lại cảm tình của mình theo các quy tắc đó; 3và không được phân phát của bố thí trước khi hoàn toàn xa rời và loại bỏ tình cảm lệch lạc ấy, theo đúng những quy tắc trên đây.
[343] tắc VI: không có lỗi gì khi lấy của cải của Thiên Chúa mà đem phân phát nếu ta đã được Thiên Chúa và Chúa chúng ta gọi vào sứ vụ ấy, ?nhưng về tỉ lệ và số lượng lấy ra từ những của cải dành cho người khác mà chi dụng cho chính mình, thì có thể có lỗi phạm và lạm dụng. 3Vậy có thể tự canh tân trong đời sống
và bậc sống của mình nhờ những quy tắc nói trên.
[344] !Quy tắc VII: vì các lý do đã nói trên và nhiều lý do khác, bao giờ điểu tốt hơn và chắc chắn hơn về những gì liên quan tới bản thân và tình trạng nhà cửa vẫn là hạn chế càng nhiều và giảm bớt càng nhiều càng hay, ?và gắng tiến gần tới vị Linh Mục Thượng Phẩm, là khuôn mẫu và quy chuẩn của chúng ta, Đức Ki-tô, Chúa chúng ta. ý đó, Đệ Tam Công Đồng Carthago (có thánh Au-gút-ti-nô dự) đã quyết định và chỉ thị rằng, đồ đạc trong nhà của giám mục phải tầm thường và nghèo nàn. “Cẩn phải suy xét như thế trong mọi cách sống, bằng cách xem xét và thích nghỉ với hoàn cảnh và bậc sống của người ta; trong bậc hôn nhân, chúng ta lấy gương thánh Gioakim và An-na đã chia gia sản làm ba phẩn: ngài đã chia phần thứ nhất cho người nghèo; phẩn thứ hai cho sứ vụ và việc phượng tự ở Đển Thờ; thứ ba cho cuộc sống của chính mình và gia đình
mình.
6] NHỮNG GHI CHÚ SAU ĐÂY GIÚP CẢM THẤY VÀ HIỂU BIẾT NHỮNG BỐI RỐI CÙNG NHỮNG XÚI BẤY CỦA KẺ THÙ CHÚNG TA
[346] chú I: ta thường gọi là bối rối điểu gì xảy đến từ sự phán đoán và tự do của ta, nghĩa là khi ta tự ý cho là có tội một điểu không phải là tội. ?Chẳng hạn một người tình cờ dẫm lên một thánh giá do những cọng rơm làm thành, rồi do phán đoán riêng cho rằng mình đã phạm tội. Nhưng đúng ra đó chỉ là phán
đoán sai lầm chứ không phải là sự bối rối đúng nghĩa.
[347] !Ghi chú II: Khi tôi đã dẫm lên thánh giá, hoặc sau khi tôi đã suy nghĩ hay đã nói hay đã làm một điểu gì khác, một ý
tưởng cho rằng tôi đã phạm tội từ bên ngoài đến với tôi; và đàng khác, tôi lại thấy hình như tôi đã không phạm tội; ?tuy nhiên, tôi vẫn cảm thấy phân vân về điểu đó, nghĩa là có khi tôi nghỉ ngờ và có khi lại không nghỉ ngờ về điểu ấy. Chính đó mới là bối rối và là chước cám đỗ mà kẻ thù bày ra.
[348] chú TT: loại bối rối thứ nhất của ghi chú thứ nhất đáng khinh chê hẳn, vì nó là sự sai lầm hoàn toàn. Nhưng loại thứ hai của ghi chú thứ hai, trong một khoảng thời gian nào đó, lại giúp ích không ít cho linh hổn vốn chuyên chăm vào những việc thao luyện thiêng liêng, ?vì điểu ấy thanh tẩy và rửa sạch linh hổn đó rất nhiều, bằng cách giúp nó xa lánh biết bao tất cả những gì có vẻ là tội, theo như lời thánh Grê-gô-ri-ô: “Đặc điểm của các linh hổn lành thánh là nhìn thấy lỗi nơi không có lỗi gì cả.”
[349] !Gi chú IV: Kẻ thù thường nhìn ngắm kỹ coi linh hổn thô thiển hay tế nhị. Nếu tế nhị, nó cố làm cho tế nhị hơn nữa, tới mức thái quá, để làm cho linh hổn ấy bối rối và rối loạn hơn nữa. ?Thí dụ nếu trước kia nó một linh hổn không chịu chiều theo một tội trọng cũng như một tội nhẹ, và cả đến những gì có đáng vẻ của một tội cố tình; 3lúc ấy, kẻ thù, vì không thể làm cho linh hổn sa ngã vào điểu gì có vẻ là tội, cố xúi linh hổn tưởng là có tội khi không phải là tội, như trong lời nói hay tư tưởng rất nhỏ nhặt. “Nếu linh hồn thô thiển, kẻ thù cố gắng làm cho ra thô thiển hơn, "thí dụ nếu trước kia không coi các tội nhẹ là gì, nó cố xui cho coi thường cả tội trọng, và nếu trước kia linh hổn coi tội nhẹ có một chút gì đó, thì nó cố xui cho giảm khinh đi nhiều hoặc cơi chẳng còn gì cả.
[350] !Gh¡ chú V: Linh hổn muốn tiến tới trong đàng thiêng liêng bao giờ cũng phải xử sự theo cách ngược lại với cách thức của kẻ thù xử sự, ?nghĩa là nếu kẻ thù muốn làm cho linh hổn ra thô thiển hơn, thì phải gắng trở nên tế nhị hơn. 3Cũng vậy, nếu kẻ thù muốn làm cho linh hổn ra tỉnh tế để dẫn nó tới thái quá, thì linh hổn phải gắng giữ vững trong mức trung dung để được an tĩnh hoàn toàn.
[351] !Gh¡ chú Đôi khi lĩnh hổn ngay lành muốn nói hay làm điểu gì am hợp với Giáo Hội, với sự hiểu biết của các Bề Trên chúng ta, mà là điều làm sáng danh Thiên Chúa, Chúa chúng ta, ?và từ bên ngoài đưa tới ý tưởng hay cám đỗ xui đừng nói hoặc làm điểu ấy, nại vào những lý do giả tạo như hư danh hay sự gì khác... Khi ấy phải nâng trí khôn lên Đấng Tạo Hóa và Chúa mình, 3và nếu thấy đó là việc phụng sự phải dành cho Ngài, hay ít là điểu ấy không trái với Ngài, thì phải hành động ngược hẳn với chước cám dỗ đó, như thánh Bê-na-đô trả lời nó: “Không phải vì mày mà tao bắt đầu, cũng chẳng phải vì mày mà tao kết thúc”.
[352] ĐỂ CÓ CẢM NGHĨ CHÂN CHÍNH MÀ CHÚNG TA PHẢI CÓ TRONG GIÁO HỘI CHIẾN ĐẤU NHỮNG QUY TẮC SAU ĐÂY PHẢI ĐƯỢC TUÂN GIỮ
[353] Quy tắc I: Trong khi gạt bỏ mọi phán đoán, ta phải giữ tâm hồn sẵn sàng và mau mắn vâng phục Hiển Thê đích thực của Chúa Ki-tô, Chúa chúng ta, là Giáo Hội Phẩm Trật, Mẹ Thánh chúng ta.
[354] Q+ tắc II: Ca ngợi việc xưng tội với linh mục và việc nhận lãnh Bí Tích Rất Thánh mỗi năm một lần, và hơn nữa mỗi tháng một lần, và tốt hơn nữa mỗi tám ngày một lần, với các điểu kiện phải có và đúng phép. [355] !Quy tắc II: Ca ngợi việc năng nghe thánh lễ cững việc đọc các ca vịnh, thánh vịnh và các kinh dài ở nhà thờ hoặc ở ngoài, ?và cả các giò có quy định thời gian dành cho tất cả kinh thần vụ, và toàn bộ các kinh nguyện và tất cả các giờ kinh phụng [356] Quy tắc IV: Ca ngợi nhiều về đời sống tu dòng, đức trinh khiết và tiết hạnh, và không ca ngợi hôn nhân bằng bất cứ đời sống nào ở trên. [357] !Quy tắc V: Ca ngợi lòi khấn dòng, lời khấn vâng lời, khó nghèo, trinh khiết và các lời khấn về những sự trọn lành khác trên bổn phận. ?Và nên lưu ý rằng vì các lời khấn nhằm vào những điều đưa tới bậc trọn lành theo Phúc Âm, nên về những điểu dẫn ra xa bậc trọn lành thì không được khãn: chẳng hạn đi buôn hay lập gia đình...
[358] (Quy tắc VI:) Ca ngợi các di tích của các thánh, bằng cách tôn kính các di tích ấy và cầu xin các ngài. Ca ngợi các nơi chặng kính, các cuộc hành hương, các ân xá, các năm toàn xá, các đoàn
nghĩa binh thánh giá, và các đèn nến đốt trong nhà thờ.
[359] (Quy tắc VII:) Ca ngợi các luật giữ chay, kiêng thịt, chẳng hạn về mùa chay, về bốn mùa, các ngày áp các ngày thứ sáu và thứ bảy, cũng như các việc hãm mình đển tội, không những
bể trong mà cả bể ngoài nữa.
[360] (Quy tắc VII:) Ca ngợi việc trang hoàng và xây dựng các nhà thờ, cũng như các ảnh tượng, và tôn kính các ảnh tượng ấy tùy theo chúng biểu thị.
[361] (Quy tắc IX:) Sau hết, ca ngợi mọi giới luật của Giáo Hội, khi giữ tâm hồn sẵn sàng tìm lý lẽ để bênh vực và không bao giờ
công kích bằng bất cứ cách nào.
[362] tắc X:) Chúng ta phải sẵn sàng công nhận và ca ngợi cả các quyết định, các mệnh lệnh cũng như cách ăn ở của các bể trên của chúng ta hơn. 2Vì cho dù cách ăn ở của một số người không như thế, hoặc trước đã có như vậy, nhưng công kích các ngài hoặc trong khi rao giảng công khai hoặc khi nói chuyện trước mặt người bình dân, có thể gây bàn tán và gương xấu hơn là làm ích. 3Và như vậy quần chúng có thể bất bình chống lại các
Bể Trên của họ cả phần đời lẫn đạo. *Vậy nếu như nói xấu khi vắng mặt về các Bề Trên trước những người bình dân là điểu có hại, thì lại là điểu có thể có ích lợi khi nói những cách ăn ở xấu xa ấy với chính những người có thể sửa chữa. [363] tắc XI:) Ca ngợi cả thần học tích cực lẫn thần học kinh viện. Vì cũng như đặc điểm của những vị tiến sĩ tích cực như thánh Giê-rô-ni-mô, thánh Au-gút-ti-nô và thánh Grê-gô-ri-ô... là thúc đẩy tình cảm kính mến và phụng sự Thiên Chúa, Chúa chúng ta, trong mọi sự, ?thì đặc điểm của các vị tiến sĩ thuộc kinh viện như thánh Bonaventura và vị tôn sư các châm định nghĩa hoặc giải thích cho thời đại chúng ta những điều cần thiết cho phần rỗi đời đời và để chiến đấu và giải thích tốt hơn mọi điểu sai lạc và ngụy thật các vị tiến sĩ kinh viện, có tính hiện đại hơn, nên không những tận dụng được những hiểu biết chân xác về Kinh Thánh và về các thánh tiến sĩ của thần học tích cực, ?mà cũng còn - nhờ được ơn Chúa soi sáng và hướng dẫn - có thể dựa vào luật lệ và quy chế của Giáo Hội, Mẹ chúng ta từ các Công Đồng nữa. [364] tắc XII:) Chúng ta phải tránh so sánh chúng ta, những kẻ còn đang sống, với các chân phước thời xưa, vì sẽ gặp sai lầm không ít về điểm này; ?thí dụ khi nói: người này biết hơn thánh Au-gút-ti-nô, người kia là một thánh Phanxicô khác hoặc hơn thánh Phanxicô, người ấy là một thánh Phao-lô khác xét về lòng tốt lành, thánh thiện... [365] 1Quy tắc XII:) Để chắc chắn đúng trong mọi sự, chúng ta phải luôn luôn giữ vững rằng, điểu mà tôi thấy là trắng, thì tin là đen nếu Giáo Hội phẩm trật phán quyết như thế. ?Vì tin rằng cả nơi Đức Ki-tô, Chúa chúng ta là Đấng Lang Quân, lẫn Hiển Thê Ngài là Giáo Hội, vẫn có cùng một Thánh Thẩn cai quản và hướng dẫn chúng ta, vì phần rỗi của linh hồn chúng ta. 3Vì lẽ, cũng chính một Thánh Thần và Chúa chúng ta, Đấng đã ban mười điểu răn, mà Giáo Hội, Mẹ Thánh chúng ta được hướng
dân và cai quản.
[366] (Quy tắc XIV:) Mặc dù hoàn toàn đúng là “không ai có thể tự cứu rỗi nếu không được tiền định, không có đức tin và ân sủng”, ?nhưng phải rất cẩn thận [mà] trong cách nói và diễn tả về tất cả các điểm đó.
[367] (Quy tắc XV:)'Thường ta không nên nói về ơn tiền định; nhưng nếu một cách nào đó và đôi khi có dịp phải nói tới, thì phải nói sao cho người bình dân không rơi vào một sai lầm nào như đôi khi xảy ra khi nói: ?"Nếu tôi sẽ được cứu rỗi hay sẽ bị luận phạt thì đã được định trước rồi, nên tôi có làm việc lành hoặc việc dữ cũng không thể ra khác được”. như vậy, một khi mất nhuệ khí, người ta coi thường các việc đưa đến phần rỗi và sự tiến bộ liêng của linh hổn họ.
[368] 1Quy tắc XVI). Cũng vậy, phải coi chừng việc nói nhiều về đức tin và nói với lòng nhiệt thành quá đáng mà lại không có chút phân biệt và giải thích nào, ?kẻo gây dịp cho dân chúng ra nguội lạnh và lơ là trong việc làm, hoặc trước hoặc sau khi đức tin được định hình bằng đức mến.
[369] !Quy tắc XVII:) Cũng vậy, không nên nói nhiểu và nhấn mạnh quá về ân sủng đến nỗi điểu ấy làm phát sinh nọc độc giết chết tự do. ?Vậy có thể nói về đức tin và ân sủng bao nhiêu có thể nhờ ơn Chúa giúp, để ca ngợi Chúa chí tôn hơn, không được bằng cách này hay cách khác, nhất là trong thời buổi rất nguy hiểm của chúng ta ngày nay, làm cho các việc làm và sự tự do chọn lựa phải chịu sự thiệt thòi nào đó hoặc bị coi như không là gì cả.
[370] tắc Dẫu việc phụng sự Thiên Chúa, Chúa chúng ta, vì tình yêu tỉnh tuyển, phải được quý trọng hơn hết, nhưng chúng ta cũng phải ca ngợi nhiều về lòng kính sợ Thiên Chúa chí tôn. ?Vì việc kính sợ như con thảo là việc đạo đức và rất thánh thiện, nhưng ngay cả việc kính sợ như tôi tớ cũng giúp nhiều để ra khỏi tội trọng khi con người không đạt đến điểu khác tốt hơn và có ích hơn; $và một khi ra khỏi tội trọng, đễ tiến tới lòng kính sợ như con thảo, là điều được Thiên Chúa, Chúa chúng ta, chấp nhận và ưng thuận hoàn toàn vì điểu ấy cũng chỉ
là một với lòng mến Chúa.
ANIMA CHRISTI Lạy hổn Chúa Ki-tô, xin thánh hoá con. Lạy xác thánh Chúa Ki-tô, xin cứu độ con. Lạy Máu Thánh Chúa Ki-tô, xin làm cho con say mến. Lạy nước bởi nương long Chúa Ki-tô, xin tẩy rửa con. Lạy sự thương khó Chúa Ki-tô, xin thêm sức cho con. Lạy Chúa Giê su nhân ái, xin nhận lời con. Xin giấu ẩn con trong các vết thương Chúa. Xin cho con đừng bao giờ la xa Chúa. Xin gìn giữ con khỏi kẻ thù tinh quái. Đến giờ lâm tử, xin Chúa gọi con, và cho con đến cùng Chúa, được cùng các thánh ca tụng Chúa muôn đời.
AMEN.
📖 Trích từ tài liệu: Linh-Thao.pdf